Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2015

CÂU CHUYỆN DÀNH CHO NHỮNG NGƯỜI LÀM CHA MẸ



DÀNH CHO NHỮNG NGƯỜI LÀM CHA MẸ
Ráng chiều đang dần buông xuống căn nhà nhỏ bé trong một khu phố chật hẹp.Tô Tô đang quăng quật đồ đạc, tranh và đồ chơi cũ vứt hết ra đất. Gian nhà đang tan vỡ.
- Bối Bối, sao em không thu dọn đồ đạc của em đi ? Mẹ bảo thế nào ?
Không có tiếng trả lời
- Em khóc à ? Em khóc để làm gì ?
Bản tính mạnh mẽ bẩm sinh của Bối Bối trỗi dậy, cô bé gào lên :
- Vâng, em khóc, em đang khóc đây! Anh can tâm để bố vứt bỏ em, để mẹ quẳng anh đi. Bố mẹ có quyền gì tách anh em mình ? Bố mẹ ly hôn, tại sao không hỏi chúng mình xem có bằng lòng hay không ? Em không sắp xếp đồ đạc, em không rời khỏi căn nhà này !!!!!
Nghe con em nói, thằng anh ỉu xìu, nó đến ngồi cạnh em, đăm đăm nhìn khoảng trời đỏ như lửa qua song sắt
Thời gian cứ chậm chạp trôi qua, đồng hồ cứ tích tắc một cách đều đặn, bỗng Bối Bối nảy ra quyết định, lấy một tờ giấy ra và viết :
1- Đồng ý ly hôn, vì bố mẹ thường hay cãi nhau, vì bố muốn lấy co gái khác, chúng mình tôn trọng ý kiến của bố mẹ
2- Anh em chúng con không bao giờ tách khỏi nhau , bố mẹ đón bà ngoại lên nấu cơm cho chúng con, và mong bố hãy tôn trọng ý kiến của chúng con, có như thế chúng con mới không mất bố mẹ, không là kẻ đơn thân
3- Chúng con yêu bố mẹ, bố mẹ yêu chúng con, vậy chúng con mời bố mẹ bữa cơm tối cuối cùng này do tự tay chúng con nấu
Xưa nay cả Tô Tô và Bối Bối chưa bao giờ tự nấu cơm, làm thức ăn , bữa cơm tối này hai đứa phải tự tay làm, có nghĩa là tự tay vén bức màn của cuộc sống tự lập mới. Bóng đen tai họa trùm lên tim các em tạm thời bị xua tan, chúng hớn hở chạy ào vào bếp.
Tô Tô vo gạo, cắm phích điện, bên kia, Bối Bối đã nhóm bếp ga, sắp sửa cho mỡ vào chảo. Tô Tô lập tức quát to :
- Để anh làm, em không biết đâu, để đấy !
Bối Bối cũng không chịu lép , đáp :
- Em không biết ư ? Anh biết sao ?? Thế anh biết bố mẹ thích ăn gì không ?
Chẳng cần suy nghĩ, Tô Tô đáp ngay :
- Bố thích ăn thịt kho, mẹ thích ăn trứng tráng, sao anh lại không biết !
Bối Bối nghênh mặt với vẻ đắc ý
- Em nói anh không biết là không biết mà, bố mẹ đều rất thích ăn ớt, anh thái ớt đi, nhanh lên
Tô Tô biết mình thua em gái, nhưng vẫn cố nói một câu, lấy cớ che giấu thất bại :
- Nhà mình xào nấu có bao giờ cho ớt đâu ?
Câu nói của Tô Tô làm cả hai cụt hứng, Bối Bối bỗng sa sầm nét mặt. Bố là ngưòi Tứ Xuyên, mẹ là nguời Hồ Nam, không có ớt thì không ăn cơm. Chỉ vì lúc cả hai anh em còn nhỏ, có một lần vì vô ý ăn phải miếng ớt, bị cay đến đỏ mặt tía tai, gào khóc suớt mướt, tưởng suýt chêt. Từ đấy bố mẹ quyết định cai ớt, có thèm lắm chỉ cắn vài miếng ớt dầm. Suy nghĩ miên man, Tô Tô lại nói :
- Ngày xưa bố nói, chúng mày không phải con cháu họ Đặng nhà tao, cón cháu họ Đặng không ai không ăn ớt. Xem ra cái số đã quyết chúng mình phải lìa bỏ bố mẹ.
- Anh nói láo, nói láo !! Bối Bối hét lên trong sự tức giận
Trong chảo đã sôi xèp xèo, cùng với mùi thơm của thịt , mùi ớt cay nồng nặc xông lên làm hai anh em thay phiên nhau hắt hơi. Bỗng nhiên, Bối Bối quay sang nói với Tô Tô:
- Thôi anh xào đi, em còn phải vào tập hát, để lát nữa hát cho bố mẹ nghe một bài, hát bài nào mà cả hai đều thích nghe cơ.
- Thế em định hát bài nào ?? Hàt bài " Câu chuyện thôn Liễu" đi, nghe bố nói ngày xưa bố mẹ quen nhau khi đi xem bộ phim này đấy
- Nhưng bố mẹ yêu nhau khi hát bài "Ngày xuân rực rỡ cuối cùng" , nghe bài này dứt khoát bố sẽ hết hồn, ngây ngưòi ra cho mà xem
- Vậy thì trong bữa cơm tối cuối cùng này, bố mẹ sẽ đau buồn cho mà xem! Tô Tô buồn buồn nói
- Thì để cho bố mẹ đau buồn chứ sao! Bối Bối giọng vẫn buớng bỉnh
Trời đã tối lắm rồi, không có trăng, cũng không có sao. Hai anh em đèu ra cửa ngóng, nhưng không ai ngước nhìn bầu trời cả, vì bàu trời không đem đuợc chút hy vọng nào cả. Cơm và thức ăn đã xong xuôi, hai anh em hít hít ngửi ngửi kêu thơm quá.
- Không ngờ hai anh em cũng có thể nấu đuợc một bữa thịnh soạn thế này anh nhỉ, biết thế mình nấu ăn lâu rồi.
Bối Bối nghĩ điều đó rồi thở dài thườn thuợt. Bố có một tính xấu là rất lười nấu ăn, có hôm đi làm về không thấy mẹ ở nhà, nằm giữa giuờng, gác hai chân lên nghe nhạc. Nhiều khi đói quá đành phải ra tay, nhưng mà rồi cứ kêu ca suốt, vì chuyện cơm nuớc mà bố mẹ thường hay cãi nhau
Đêm vắng lạnh, hai anh em bụng đói cồn cào, hai anh em bèn rủ nhau ăn, nhưng thức an cay quá, nước mằt dàn dụa, nhưng vẫn cố chống chế : "Em không sợ cay" . Tô Tô cũng không kém, nhai nhồm nhoamf, phải nói là nuốt chửng mới đúng. Tô Tô bảo :
- Bố mẹ về thaychúng mình ăn thức ăn có ớt, chắc chắn sẽ vui !!
Đèn điện chung quanh đã tắt, đêm mỗi lúc một khuya, chỉ có đèn nhà Tô Tô và Bối Bối là còn sáng. Đúng ra hai vợ chồng phải về nhà sớm, song vì không muốn các con nghe được cuộc tranh luận nên đã ghé quán nuớc để bàn cãi vấn đề tài sản, nuôi duỡng con cái. Khi hai nguời bàn bạc đã êm xuôi , nguời làm mẹ mới chợt giật mình
- Ôi các con chưa đuợc ăn cơm
Người bố cũng giật nảy mình, ông yêu quý cả hai đứa con. Hai vợ chồng này thật là đoảng, họ quên khuấy mất cả con mình.
Khi về đến truớc cửa, họ nghe giọng Bối Bối đang khe khẽ hát : " Ngày xuân rực rỡ cuối đông đã đến ...anh mười tám tuổi, ngồi bên suối nhỏ ....", đầu gục trên mâm cơm, hai mắt díp lại vì buồn ngủ, trên má cả hai đứa trẻ đầm đìa vệt nước mắt.
Hai bố mẹ nhìn nhau đứng chết lặng, dường như họ đã suýt đánh mất một điêu vô cùng quý giá .....



Rất may cho gia đình Bối Bối và Tô Tô là cha mẹ hai em đã nhìn ra được vấn đề ! Nhưng đâu đó vẫn có những gia đình đổ vỡ , cha mẹ chia tay để con thơ bơ vơ một mình ! Thật buồn :gif_02_12: 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét