Thứ Bảy, 31 tháng 10, 2015

Khi ta yêu…

Khi ta yêu…

vi-man-tin-yeu-chua-nhat-5-tn-nam-aCó lẽ chỉ những ai có kinh nghiệm yêu mới hiểu được sự huyền nhiệm lạ kỳ của nó. Tình yêu có một sức mạnh làm điên đảo bất cứ một trái tim khô cứng nào. Tình yêu mang đến cho ta những cảm giác thăng hoa tuyệt vời không sao tả xiết. Bước vào khung trời của tình yêu, ta thấy nơi đâu cũng là hạnh phúc, cái gì cũng đẹp và mọi thứ đều có thể trở thành thiên đường lộng lẫy nắng hoa. Tình yêu làm người ta ngây ngất và khiến họ bỗng cảm thấy yêu cuộc đời này hơn, thấy sự hiện hữu của mình như được đong đầy mỹ mãn. Nói về tình yêu, có nói suốt cả cuộc đời cũng chẳng sao diễn tả hết! Tình yêu chẳng những mang đến cho người đang yêu hạnh phúc mà còn làm cho họ có một biến đổi đến lạ kỳ.
Khi yêu, ta “phát ra tín hiệu yêu” của mình bằng cách tiếp cận người ấy, đối xử ngọt ngào và chiều chuộng người ấy, nói những lời thân thương, thể hiện mình bằng những tài năng hay chiến tích, cốt làm sao để mình thật ấn tượng và có thể khiến người kia được vui và mỉm cười. Ta cố gắng hoàn thiện mình hơn, sống trách nhiệm hơn, không cho phép mình bê tha, bừa bãi như trước. Ta mở cuộc đời mình ra để đón chào người ấy. Ta muốn tâm sự, muốn chuyện trò, muốn được nhìn thấy nhau. Ta gạt bỏ đi hết tất cả những gì cản vướng mình, cốt làm sao được dễ dàng ở bên người ấy, được ở sát cạnh nhau!
Khi yêu, ta như thấy mình có thêm sức mạnh để làm điều mà bấy lâu nay ta không hề dám. Mọi nhận thức tự nhiên của ta như đảo lộn hoàn toàn: khoảng cách địa lý xa xôi đối với ta chẳng còn nghĩa lý chi; núi cao hay biển lớn cũng giống như đồng cỏ ngát xanh rì. Thời gian trôi bỗng trở nên nhanh chậm thật khác thường quá đỗi. Ngồi bên nhau cả mấy tiếng đồng hồ mà cứ như chỉ một vài giây tích tắc. Mới xa nhau một tí mà tưởng chừng như cả thế kỷ trôi. Nói lời chào tạm biệt mà cứ lưu luyến mãi. Có khi phải chào đến hơn chục lần mới chính thức đóng cổng bước vô nhà!
Khi yêu, ta chẳng ngại thổ lộ cho người ấy biết những yếu đuối của mình. Trước mặt người khác, ta luôn cố gắng mạnh mẽ và chẳng bao giờ khuất phục ai. Chia sẻ nỗi buồn với người khác là một điều thật khó khăn với ta, vì ta sợ hình ảnh cứng rắn của mình bị đánh mất. Ta sợ người khác sẽ chê cười mình, đánh giá thấp mình. Nhưng trước mặt người ta trao gửi tình yêu, ta có thể cho họ biết là những ngày qua ta đã nhớ họ như thế nào, ta đã khóc vì họ ra sao, rằng ta cần sự hiện diện của họ trong cuộc đời này biết bao. Thể hiện yếu đuối của mình trước người ấy dường như không còn là một điều khó khăn, nhưng là sự thúc bách mà mình chẳng thể không nói!
Khi yêu, ta thấy mình dễ dàng tha thứ hơn, sống bao dung hơn, cởi mở và chân thành hơn. Người ấy có làm gì sai, ta cũng dễ dàng bỏ qua và tìm lý do để biện minh cho người ấy. Một việc tốt nhỏ xíu họ làm, ta ghi nhớ thật lâu. Còn những lỗi lầm lớn họ phạm, ta gạt đi như chưa hề biết đến. Chỉ cần nói với nhau một câu ái ân thật ngọt ngào và tha thiết là mọi giận hờn đã bị xua tan đi, mọi rạn nứt bắt đầu được hàn gắn. Đơn giản chỉ là bởi vì họ không muốn xa nhau, còn giận nhau chỉ là vì yêu thương nhau nhiều quá!
Khi yêu, ta như thể hóa thành “người điên”, vì ta không còn hành động theo lý trí nữa mà chỉ còn nghe theo lời xúc giục của con tim. Ta trao cho người yêu quyền “làm khổ” ta. Càng hy sinh cho họ, ta chẳng những không thấy buồn, nhưng còn cảm thấy thích thú. Ta sẵn sàng bỏ những cuộc vui của ta để đến bên người ấy. Ta chấp nhận quên đi những sở thích riêng của ta, những dự phóng của ta, nếu như điều ấy mang đến hạnh phúc cho người yêu của mình. Ta buồn khi thấy họ buồn, vui khi thấy họ vui. Vì người ấy, dù có phải hy sinh cả tính mạng, ta cũng sẵn sàng.
Khi yêu, ta mong chờ tình yêu của mình được đáp lại. Sẽ đau buồn biết mấy, khi yêu mà chỉ yêu một mình, yêu mà chỉ hoài mong. Không một điều gì trên đời này có thể sánh ví được với tình yêu. Khi ta thực lòng thổ lộ tình yêu với một người, điều ta mong chờ nơi người ấy cũng là một tình yêu cùng tần số như thế. Nỗi đau lớn nhất của con người có lẽ là khi tình yêu của mình bị làm ngơ, hay bị bội phản, bị đem ra làm trò chơi, bị người mình yêu xem thường chẳng đoái hoài gì đến. Thế đấy, tình yêu có thể là khởi nguồn của một niềm hạnh phúc dâng cao, nhưng cũng có khi là nguyên nhân của một nỗi đau bất tận.
Tôi nhìn thấy tất cả những hình ảnh về tình yêu này nơi Đức Giêsu, vị Thiên Chúa làm người của tôi. Vì yêu, Ngài đã không chịu yên vị nơi cung lòng Ba Ngôi ngập tràn vinh quang thần thánh. Khoảng cách giữa trời và trái đất xa vời vợi nhưng với Ngài thì chẳng đáng là chi. Ngài dứt bỏ tất cả, chỉ để được đến bên con người, và hơn nữa, còn trở thành một con người thực thụ. Ngài muốn trở nên như tôi, để biến tôi được trở nên như Ngài. Ngài chia sẻ cho tôi mọi điều Ngài là và mọi sự Ngài có. Thân thể Ngài, Ngài cũng chẳng ngại bẻ ra làm thức ăn của uống bồi bổ linh hồn tôi. Ngài chẳng ngại ngùng khi chia sẻ cho tôi biết những nỗi buồn phiền của Ngài. Ngài chẳng xấu hổ khi cho tôi biết Ngài cần tôi biết bao. Chẳng bao giờ tôi thấy Ngài nóng nảy và đối xử tệ bạc với tôi, dù tôi lúc nào cũng làm ngơ và bội nghĩa với Ngài. Chính tôi đã đóng đinh Ngài vào thập giá, Ngài chẳng nỡ trách tội tôi, còn biện hộ giúp tôi trước mặt Cha và thay mặt tôi, Ngài cầu xin Cha tha thứ. Tôi luôn khao khát cho mình có một tình yêu để sưởi ấm cõi lòng, nhưng lúc nào tôi cũng bạc tình bạc nghĩa với Đấng yêu thương tôi. Thật là một điều mâu thuẫn!
Lạy Chúa, xin mở rộng trái tim con, để mỗi ngày con cảm nghiệm được tình yêu của Ngài dành cho con nhiều hơn. Nhờ đó, con cũng có thể yêu Ngài và yêu tha nhân bằng một tình yêu vô lượng như Ngài, Chúa nhé!

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ
 

Yêu người chưa thấy

Yêu người chưa thấy

nhung-buc-tam-anh-thien-nhien-dep (3)
Các bạn trẻ thân mến,
Câu chuyện tình giữa ta với Giêsu là một câu chuyện tình rất lạ. Ta cảm nghiệm được tiếng gọi và tình yêu của Giêsu dành cho mình, nhưng ta chưa hề thấy và biết dóng dáng của Giêsu thế nào. Bài thơ sau đây cho ta biết những điểm hẹn mà ta có thể gặp Chúa, những dấu chỉ để ta nhận biết Người:
Tôi đã yêu một người tôi chưa thấy
Dung nhan Người tôi chẳng biết ra sao
Nhưng lòng tôi cảm nghiệm được phần nào
Bóng dáng Người qua vũ trụ trời đất
 
Tôi yêu Người bằng niềm tin son sắt
Nên cho dù không thấy rõ mười mươi
Tôi vẫn xin trao gửi hết cho Người
Trọn tình yêu cho dù tôi chẳng đáng
 
Tôi thấy Người nơi bình minh buổi sáng
Ánh long lanh đang khai mở một ngày
Cho đất trời rộn rã khúc vui say
Muôn thụ tạo hồi sinh mừng nắng mới
 
Tôi thấy Người khi chuông chiều vọng tới,
Ánh mây sâu lơ lửng chẳng buồn trôi
Ánh tà dương chấm hết một ngày rồi
Khiến lòng người bâng khuâng dòng cảm xúc
 
Tôi thấy Người khi hạt mưa dạo khúc
Qua bản nhạc mưa tí tách bên hiên
Mưa dạt dào tựa câu hát tình duyên
Ngỏ vào hồn những ngọt ngào say đắm
 
Tôi thấy Người khi trời cao đổ nắng
Khiến cây xanh, hoa khoe sắc vươn mình
Ong chập chờn và cánh bướm thêm xinh
Chim chuyền cành cùng hân hoan ca hát
 
Tôi thấy Người nơi rừng xanh bát ngát
Chốn non đoài cao vút tận trời mây
Tựa tình yêu thăm thẳm quá cao dày
Người trao gửi vào lòng tôi mãi mãi
 
Tôi thấy Người qua đại dương rộng trải
Biển mênh mông xanh ngắt cuối chân trời
Biển thẳm sâu xa tít tận mù khơi
Ấy tình Người yêu tôi còn hơn thế!
 
Tôi thấy Người qua vầng dương mạnh mẽ
Nơi vầng nguyệt huyền ảo giữa thinh không
Bởi chính Người thật lẫm liệt uy phong
Nhưng dịu dàng, ngọt thanh và từ ái
 
Tôi thấy Người qua mảnh đời khổ ải
Nơi đồng hoang hay những chốn công trường
Nơi trẻ em đói khát bên lề đường
Và những người không một nơi ẩn náu
 
Tôi thấy Người qua vòng gai giọt máu
Đồi Canvê ghi dấu cây thập hình
Chết gục đầu trong những tiếng cười khinh
Đất với trời kết nên lời giao ước
 
Tôi yêu Người bởi Người yêu tôi trước
Khi yêu rồi chỉ muốn hòa vào nhau
Tôi muốn mình mặc lấy những thương đau
Để trở nên giống người tôi thương mến
 
Đã bao lần nỗi cô đơn chợt đến
Khi niềm tin lay động giữa dòng đời
Và khi lòng mang bao nỗi chơi vơi
Tôi tưởng rằng Người không yêu tôi nữa
 
Nhưng tình Người ngọt hương như dòng sữa
Chẳng bao giờ Người có thể không yêu
Người kề bên an ủi lúc quạnh hiu
Cho vơi đi những muộn phiền lo lắng
 
Không có Người thấy lòng sao trống vắng
Ở bên Người ôi hạnh phúc dâng cao
Tôi yêu Người tình yêu lạ biết bao
Bởi tôi yêu một người tôi chưa thấy.

Các bạn trẻ thân mến, Chúa không hiện diện các nhãn tiền trước mắt chúng ta, nhưng Người hiện hữu bên chúng ta qua hàng loạt những dấu chỉ như thế. Bình minh cho ta biết Chúa là khởi sự muôn loài. Hoàng hôn gợi cho ta biết Người cũng là tận cùng mọi sự. Vầng dương nói lên sức mạnh uy phong của Ngài. Vầng nguyệt mang đến cho ta sự nhẹ nhàng của Người. Nơi từng hạt mưa, rừng xanh, nắng cháy hay đại dương, ta đều có thể bắt gặp Người nơi đó. Hình ảnh của Người phảng phất nơi những người lao công vất vả, nơi em bé bên vệ đường, nơi vòng gai giọt máu.
Tình yêu của chúng ta dành cho Chúa thật kỳ lạ vì ta yêu Người dựa trên nền tảng đức tin. Thấy Chúa trong mọi sự, ta sẽ không bao giờ cảm thấy cô đơn, vì bất kỳ sự gì xảy đến với ta, ta cũng đều thấy bàn tay yêu thương của Người nơi ấy.

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ
 

Ảo tưởng

Ảo tưởng


ảoTa gọi là ảo những gì trông có vẻ là đẹp nhưng lại không có thật. Cái ảo xuất hiện thật lung linh, huyền mơ, làm người ta cảm thấy thích thú. Cái ảo thu hút người ta, mang đến cho người ta cảm giác khoan khoái, nên người ta không muốn rời bỏ nó, chỉ muốn ở lại với nó mà thôi. Điều đáng tiếc là cái ảo thường đối nghịch với thực tế. Khi cái ảo vỡ tung như bong bóng, người ta mới phát hiện ra là bấy lâu nay mình đã nhìn thấy những điều không có thực. Người ta hụt hẫng, buồn phiền, vì không ngờ rằng điều mà mình tưởng là rất đẹp kia, hóa ra lại là cái cầm tù mình bao nhiêu ngày tháng. Cái đẹp do ảo tưởng mang đến chỉ là thoáng chốc. Nó đánh lừa ta, làm hại ta, đưa ta ra xa thực tế, rồi sau đó để lại trong ta một nỗi buồn đắng cay.
Ta thường ảo tưởng về mình mỗi khi ta có được một thành công nào đó. Trời ban cho ta chút sắc đẹp. Thế là ta cứ ngỡ mình là người đẹp nhất thế gian. Đi ra đường, ta luôn nghĩ là mọi người đều nhìn đến ta, trầm trồ khen ta. Hóa ra, chính ta lại là người để ý họ, chứ không phải họ là người để ý ta. Trời ban cho ta chút tài năng. Thế là ta tự vỗ ngực cho mình là người giỏi giang nhất, có thể làm được nhiều điều nhất. Trên đời này, chẳng có ai bằng ta. Làm bài được điểm cao, ta vui chưa hẳn vì thấy được thành quả học tập của mình, nhưng vui vì mình hơn những đứa bạn khác. Chính vì vậy mà ta cũng chẳng buồn phiền mấy nếu điểm số thấp, miễn là ta hơn người khác là được rồi. Bố thí được một tí cho người nghèo, ta đã tự hào rằng mình là người tốt bụng, quảng đại, thương người. Rồi ta tự nhủ, biết đâu có ai đó nhìn thấy hành động anh hùng này của ta, ngưỡng mộ ta, thán phục ta. Làm được một tí việc cho tổ chức, đoàn hội, ta đã tự hào là mình vừa lập công lớn. Vừa phát biểu một câu gì đấy giúp giải quyết được vấn đề, ta đã vui như mở cờ vì cho rằng mình vừa trở thành vị cứu tinh… Thế đấy, chỉ với một thành công nhỏ nhoi thôi, ta đã tự “phong tước” cho mình, tự vẽ lên cho mình một thiên đường tuyệt đẹp của riêng ta. Ta vui vì tự mình tưởng tượng ra điều ấy!
Thế nhưng, cuộc sống đôi khi phũ phàng hơn ta tưởng rất nhiều. Ta cứ ngỡ là người ta luôn dành cho mình những lời khen, nhưng hóa ra, đó chỉ là những gì ta tưởng. Ta tưởng mình đẹp, mình giỏi, mình tài, mình đạo đức trong mắt người khác, nhưng người khác có nghĩ như thế đâu. Ta cứ nghĩ là mình có một hình ảnh tốt đẹp, mình có một chỗ đứng quan trọng trong trái tim người ta, nhưng thực ra đối với họ, mình cũng bình thường thôi, có khi họ còn chẳng biết đến mình, chẳng để ý gì đến mình. Khi phát hiện ra điều này, ta thấy đau như vừa bị té từ trên cao, thấy hụt hẫng như vừa mất đi một chỗ dựa mà trong suốt thời gian ta bám víu. Lúc ấy, ta chỉ thấy mình sao ngu dại, sao quá ngây thơ, bấy lâu nay tự xây cho mình những tòa lâu đài ảo, một mình chơi đùa với nó. Đến khi nó vỡ tan, ta chợt tỉnh ngộ thì nhận thấy một sự thật quá phũ phàng: thế ra, ta cũng chỉ là một con người giữa muôn vàn người khác; ta không phải là trung tâm của vũ trụ như ta nghĩ. Họ yêu mến ta ư, họ trầm trồ khen ta ư, họ để ý đến ta ư… Ôi sao tội nghiệp ta quá!
Đức Giêsu đã từng căn dặn chúng ta rằng khi làm được việc gì, chúng ta đừng vỗ ngực tự hào, nhưng hãy khiêm nhường tự nhủ “tôi chỉ là người tôi tớ vô dụng, tôi chỉ làm việc bổn phận mà thôi” (x. Lc 17,10). Một thái độ khiêm nhường, ý thức mình nhỏ bé sẽ giúp chúng ta vượt thắng những ảo tưởng xảy đến trong mình. Sắc đẹp, tài năng, thành công… tất cả đều là món quà của Chúa. Ta hãy vui vì được ban cho những điều ấy, nhưng hãy vui trong tâm tình tạ ơn Chúa. Nếu không, sự tự mãn trong ta sẽ thổi phồng nó lên, và ta sẽ rơi vào ảo tưởng. Quy hướng mọi sự về cho Chúa, ý thức mình thấp bé và không thể làm gì được nếu không có sự trợ giúp của Người sẽ là phương thế hữu hiệu giúp ta sống tinh thần phó thác và nhờ đó, ta có được bình an đích thực và vững chắc trong tâm hồn. Khi ấy, ta không còn có tư tưởng chạy theo những lời khen chê, vốn là cái kéo ghì ta xuống thân phận nô lệ cho những điều ảo giác. Sống mà lệ thuộc và đi tìm kiếm lời khen thì cũng giống như kẻ ăn mày sự thương hại của người khác. Đấy là tự hạ phẩm giá của mình xuống mức thấp hơn người ta. Còn sống mà lấy phục vụ làm niềm vui, hy sinh và khiêm hạ trong lòng thì giống như cây đại thụ cắm rễ sâu vào nền đất là chính Chúa. Dù có chuyện gì xảy ra, lòng họ vẫn an vui, tự tại, chan hòa.
Có câu chuyện cười kể rằng:
Có con chim sẻ kia đang bay với một tốc độ rất lớn và va vào chiếc xe của một người đang lái xe theo chiều ngược lại. Cú va chạm quá mạnh và bất ngờ, khiến cho con chim sẻ bị bất tỉnh, rơi xuống đường. Người đàn ông kia thấy con chim nằm dưới đất, nên đến để xem thế nào. Sau khi thấy con chim vẫn còn có dấu hiệu sống, ông ta mang nó về và đặt nó trong một cái lồng, chăm nước và thức ăn đầy đủ cho nó. Một lúc sau, con chim tỉnh dậy. Mơ mơ màng màng, nó nhìn thấy những thanh chắn của lồng thì buồn phiền và tự nhủ: “Thôi chết, có lẽ mình đã tông chết người tài xế nên đã bị bắt đi tù rồi”.
Tôi đã phì cười khi đọc câu chuyện này. Nhưng tôi quên rằng cũng đã có biết bao nhiêu lần tôi ảo tưởng như con chim ấy. Và hẳn là cũng đã có ai đó cười tôi những khi tôi ảo tưởng như thế này.
Còn bạn, bạn nghĩ sao?
Pr. Lê Hoàng Nam, SJ


Như chiếc bánh bẻ ra

Như chiếc bánh bẻ ra

hinh-12Khi nghe đến hai chữ “hy sinh”, ta thường có những cung bậc cảm xúc khác nhau. Nhưng cứ sự thường, ta luôn cảm thấy sợ. Hy sinh cũng đồng nghĩa với việc ta phải từ bỏ đi những gì mình yêu mến, những gì gắn chặt với ta. Cứ mỗi lần hy sinh, ta đều cảm thấy đau. Hy sinh càng nhiều, nỗi bức bối trong người ta càng lớn.
Sở dĩ ta sợ hy sinh là vì nó đi ngược lại với bản tính tự nhiên của ta. Ai trong chúng ta cũng muốn vun vén, muốn tích trữ, muốn làm giàu chính mình. Ta luôn cảm thấy vui khi thấy mình càng ngày càng có nhiều. Ta đánh giá mức độ thành đạt và hạnh phúc của mình nơi những gì ta sở hữu. Khi đã nắm giữ rồi, ta chẳng muốn dứt bỏ, không hề thích cho đi. Ta chỉ ao ước có nhiều thêm, chứ không nghĩ đến chuyện có ngày nó giảm bớt. Ta lo lắng tìm cách bảo toàn nó, rồi lại phải suy nghĩ để có thể có nhiều hơn. Không bồi đắp thêm thì thôi, chứ chả có ai dại dột cho đi những gì mình có, thậm chí là hy sinh chính bản thân mình.
Chỉ có kẻ điên mới hy sinh một cách vô ích, hy sinh mà chẳng để làm gì. Ta sẽ chẳng bao giờ dám hy sinh, khi ta không có động lực để làm điều đó. Và động lực duy nhất đẩy ta đến chỗ dám hy sinh tất cả mà không có chút tiếc nuối hay hối hận là chính tình yêu. Khi yêu ai, ta dám đánh đổi tất cả, dám từ bỏ tất cả, dám chịu thiệt thòi… vì người ta yêu mến. Cứ mỗi lần hy sinh, ta lại thấy mình như chẳng mất mát gì, nhưng còn được lớn lên, được thêm phong phú. Mức độ hy sinh sẽ đánh giá mức độ tình yêu ta dành cho một người. Sẽ chẳng có tình yêu nào mà lại không hàm chứa trong đó sự hy sinh. Cũng sẽ chẳng có một sự hy sinh đúng nghĩa nào mà lại không vì một tình yêu cao cả nào đấy. Sự hy sinh trở nên đẹp nhờ những tình cảm rất ngọt ngào bên trong. Chính vì thế, nó mới trở nên giá trị và khiến lòng người thổn thức, lâng lâng vô cùng.
Thực vậy, có rất nhiều sự hy sinh trong cuộc sống khiến ta luôn thấy hạnh phúc khi nghĩ về. Hình ảnh người bố vất vả một đời chắt chiu, không dám ăn, không dám mặc, dành dụm phần tốt nhất cho con cái; hình ảnh người mẹ quần quật suốt ngày, từ chuyện bếp núc đến chuyện giặt giũ, và muôn vàn việc nhỏ không tên để gia đình được vui vầy êm ấm; hình ảnh người yêu lặn lội đường xa, không ngại mưa gió, đến nhà mình vào lúc đêm khuya, chỉ để tặng mình một cánh hoa vào ngày sinh nhật vừa tới. Và muôn vàn những hình ảnh đẹp khác nữa…
Chiếc bánh mì chỉ có thể trở nên là nó cách trọn vẹn khi nó chịu chấp nhận bẻ ra, làm lương thực cho người khác. Một chiếc bánh mì mà không ai thèm động đến, không ai muốn ăn, là một chiếc bánh mì vô dụng. Nó sẽ chẳng được gọi là “lương thực” nữa. Một ngọn nến chỉ có thể là ngọn nến thực sự khi nó mỗi ngày tiêu hao đi, để thắp lên ngọn lửa nhỏ, mang áng sáng đến cho người khác. Nếu không, nó chỉ nằm một xó, cho bụi đất bám vào, rồi rốt cuộc bị quên lãng theo thời gian. Hy sinh sẽ trở nên vô nghĩa khi nó chỉ đơn thuần là mất mát. Nhưng nó sẽ trở nên vô cùng ý nghĩa, khi nó được gói gọn bằng một tình yêu. Hy sinh là chết đi nhưng là chết đi để cho một sự sống mới thành hình. Thiên Chúa đã đặt một huyền nhiệm vào trong sự hy sinh của con người, khi sự hy sinh ấy đến từ động lực tình yêu. Càng cho đi, người ta càng thấy mình thụ hưởng. Càng chịu mất mát, ta càng thấy mình lãnh nhận thật nhiều. Càng chết đi, người ta càng thấy mình sống sung mãn hơn.
Đến đây, ta có thể hiểu được lý do tại sao Đức Giêsu cứ luôn mời gọi chúng ta phải vác thập giá hằng ngày, phải hy sinh hàng ngày. Nếu ta không trút bỏ đi cái cũ, ta sẽ chẳng bao giờ có được cái mới. Nếu ta cứ luôn cố gắng tích lũy cho mình, ta chỉ có thể làm cuộc đời mình nặng thêm. Thực ra, Đức Giêsu không bảo ta phải đành tâm gạt bỏ những gì ta nắm giữ. Ngài chỉ đơn thuần mời gọi ta hãy yêu bằng một tình yêu thật to lớn. Sự hy sinh chỉ là một hậu quả tất yếu của tình yêu. Khi đã yêu rồi, ta tự khắc nhận thấy mình phải hy sinh, ta vui khi mình hy sinh, ta không thấy khổ khi hy sinh, ta nhận thấy mình chỉ là mình khi mình hy sinh. Đó là tất cả những gì Giêsu đã làm khi Ngài chấp nhận xuống thế làm người, rồi chịu chết khổ nhục trên cây thập giá. Giả như còn có thể làm điều gì hơn thế, hẳn là Giêsu cũng sẽ chẳng từ nan, bởi vì Ngài luôn yêu, và chẳng có gì là quá khó đối với một con người đang hừng hực lửa yêu trong lòng như thế.
Chúng ta hãy dành ít phút cầu nguyện cùng Chúa, xin Người ban cho chúng ta có một con tim thật rộng lớn, để ta có thể yêu, có thể hy sinh mà không buồn phiền hay tính toán. Xin cho ta và mọi người lớn lên không ngừng nhờ những hy sinh trong tình yêu mến mỗi ngày của ta. Amen.

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ
 

Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2015

Khi gặp phải tai ương…

Khi gặp phải tai ương…

doi vaiChúng ta thường thấy sợ khi nghe đến những tai ương, vì tai ương không giúp mang đến cho chúng ta một cuộc sống hạnh phúc. Bao giờ ta cũng mong là đừng có điều xấu nào xảy đến trên ta và trên những người thân yêu của ta. Sự thật là có rất nhiều người trong chúng ta đến nhà thờ đọc kinh, dự lễ, đi hành hương đến những nơi có tích lạ, cũng nhằm mục đích xin Chúa gìn giữ ta và gia đình được an cư lạc nghiệp, được sung túc bình yên. Và nếu có ai đó chia sẻ với chúng ta về một nỗi khó khăn nào đó, ta thường thầm mong cho họ được Chúa cất đi những nỗi buồn phiền cay đắng mà họ đang gặp phải. Đó là những phản ứng tâm lý bình thường của con người chúng ta. Khao khát và hướng đến điều gì giúp ta được vui vẻ và bình an là điều mà Thiên Chúa đã đặt để tận nơi thâm sâu cõi lòng mình.
Thế nhưng, không phải lúc nào ta cũng được thụ hưởng những điều tốt đẹp. Dù không mong muốn, nhưng cứ bước vào kiếp nhân sinh, là ta phải chạm trán với những bất trắc trên đường đời. Bất chấp ta sống tốt đến cỡ nào, bất chấp ta thông minh và tài khéo ra sao, ta đều không thể tránh né được khoảnh khắc nào đó đối diện với những điều làm ta chẳng hề thích thú.
Bao nhiêu trang giấy đã được viết ra về những nghiên cứu nguồn gốc của điều ác. Biết bao giả thuyết mà các trường phái đặt ra để lý giải cho sự dữ. Trí khôn của con người luôn đặt câu hỏi về nó, tìm cách để hiểu nó. Nhưng dường như tất cả cũng chỉ dừng lại ở đó. Bao điều xấu xa vẫn cứ còn đó, xuất hiện khắp nơi, nhạo cười cái khôn ngoan của con người. Bao nhiêu năm tháng trôi qua, con người quay quắt trong cái vòng lẩn quẩn của sự thiện và sự ác. Họ biết là dù có nỗ lực đến đâu, họ cũng không thể triệt hạ hoàn toàn sự ác ra khỏi cuộc sống của mình. Họ cố gắng kháng cự nó, cố gắng quên nó đi, cố gắng gạt bỏ nó, hoặc giả vờ như nó chẳng hề tồn tại. Thế nhưng, mọi nỗ lực ấy đều không dẫn đến thành công. Dù có cố gắng đến đâu, con người vẫn không thể chối bỏ một thực tại là bất cứ khi nào còn sống, họ vẫn cứ phải đối diện với những điều xấu lởn vởn trước mặt mình. Chúng vẫn cứ ở đó, rình rập họ như một kẻ thù, đe dọa, khiến cho họ sống cuộc sống này mà chẳng nghiệm thấy có điều chi đáng giá.
Giêsu đến trên trần gian này, sống một kiếp sống như con người, mang trên vai là sứ mạng của một Đấng Cứu Thế. Ngài không giải thích cho chúng ta biết sự dữ ở đâu ra, nhưng Ngài chỉ cho chúng ta cách thức làm sao để chinh phục được nó.
Sau khi Phêrô tuyên xưng đức tin, Đức Giêsu mặc khải cho các môn đệ biết về con đường phía trước mà Ngài sẽ phải đi qua: lên Giêrusalem, bị bắt, bị đánh đập, bị kỳ thị, bị tra tấn, rồi cuối cùng thì bị giết chết, nhưng ba ngày sau sẽ trỗi dậy. Ông Phêrô đang ngập chìm trong hạnh phúc vì vừa nhận được lời khen từ Thầy, đã vội vàng can ngăn Chúa, buông những lời lẽ hết sức thánh thiện: xin Thiên Chúa đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy. Ngay lập tức, ông đã bị Đức Giêsu trách mắng, gọi ông là Satan, và bảo ông hãy lui về đằng sau Thầy. Giêsu đã không kháng cự lại cuộc sống khi cuộc sống đã mang đến cho Ngài cái chết bất công. Ngài đã can đảm đón nhận nó như một diễn trình của cuộc sống. Động lực tiếp sức cho Ngài trong hành trình này chính là tình yêu và một lòng phó thác, tin tưởng, quy hướng về Cha. Khi đặt Cha làm trọng tâm, thì mất đi chưa hẳn là thiệt và được lợi chưa hẳn là phúc.
Mẫu gương của Giêsu cho chúng ta thấy rằng con người chỉ có thể vượt qua và chinh phục được sự xấu khi khảng khái đón nhận nó như là một thực tại của cuộc sống, chứ không phải chối bỏ nó và kháng cự lại nó. Những câu hỏi kiểu như “tại sao điều này xảy ra, tại sao điều kia xảy đến…” chỉ là phản ánh của một kiểu bực dọc ta dành cho cuộc sống. Giêsu đã không có những kiểu câu hỏi như vậy trong đầu mình. Khi ta không đón nhận cuộc sống với tất cả những gì nó diễn ra, ta sẽ luôn cảm thấy bất an và thế gian này ngay lập tức trở thành địa ngục. Trách cứ cuộc sống không giải thoát ta khỏi những tai ương xảy đến, trái lại còn giam cầm ta, và kéo ghì ta xuống. Thiên Chúa đủ khôn ngoan để biết nên cho phép chuyện gì xảy ra, và không cho phép điều gì xảy ra. Nhiệm vụ của ta là vâng nghe sự sắp xếp của Người qua những biến cố của cuộc sống, chứ không phải xin Người làm theo những gì ta nghĩ.
Tri thức và tầm nhìn của chúng ta nông cạn, đừng vội vàng chỉ cho Chúa biết Ngài phải làm gì, làm ra sao. Ta biết Thiên Chúa là Đấng quyền năng và khôn ngoan vô lường. Nhưng lúc nào ta cũng cho là Chúa quá ngốc nghếch, Chúa chẳng hiểu gì, Chúa không nắm rõ tình hình như ta. Cứ mỗi khi có biến cố gì xảy đến, ta đã vội vàng trách cứ Chúa. Lý trí của ta phân tích và nhận thấy rằng phải như thế này thì mới đúng, trong khi Chúa lại để chuyện hoàn toàn ngược lại xảy ra. Trong mọi khó khăn, ta chỉ cho Chúa là hãy làm cái này, làm cái kia, cất khỏi ta điều này, ban cho ta điều kia, như thể ta biết hết mọi sự và có thể tự mình lèo lái cuộc đời mình vậy.
Điều Chúa muốn hơn cả là chúng ta đừng xin cho gánh nặng nhẹ bớt đi, nhưng hãy xin cho đôi vai ta thêm vững chắc để có thể vác lấy tất cả mọi gánh nặng nhẹ cuộc đời gửi đến cho ta. Đừng bao giờ sợ những khó khăn, vất vả mà ta đối diện trong cuộc sống. Chính nó sẽ giúp chúng ta trưởng thành hơn, cứng cáp hơn, vững mạnh hơn. Con đường thập giá mà Chúa muốn chúng ta đi là con đường đòi hỏi ta phải dũng cảm dấn thân, tiến tới, đương đầu, chứ không phải con đường của thoái lui, trốn tránh, sợ hãi. Những ai không dám gánh lấy cuộc đời mình thì không xứng với Đức Giêsu và cũng sẽ chẳng thể có được hạnh phúc. Đức Giêsu không dạy cho chúng ta kiểu khôn ngoan đi tìm sung sướng cho bản thân, vì đây chỉ là một kiểu khôn ngoan tạm bợ và yếu thế. Ngài dạy cho chúng ta một sự khôn ngoan dám đối diện với mọi thách thức, để rồi vượt qua những khó khăn, và đi đến một sự thành toàn viên mãn.
Đón nhận hết tất cả những gì xảy đến trong niềm tin yêu phó thác là điều kiện đầu tiên để ta chinh phục sự dữ. Đó cũng chính là thái độ vâng phục ta dành cho Chúa. Vâng phục Thiên Chúa mới giải thoát chúng ta, chứ không phải phản kháng hay chối từ Người. Giêsu đã nêu gương cho chúng ta thấy điều đó!

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ
 

Liều mình bước đi

Liều mình bước đi


bước điCác bạn trẻ thân mến,
Khi đi đâu, người ta luôn cố gắng biết được điểm đến. Biết điểm đến rồi, người ta mới tính toán đường đi nước bước sao cho an toàn nhất, tiện lợi nhất. Chỉ có kẻ khờ mới cất bước ra đi mà không biết mình sẽ đi đâu, sẽ làm gì trên hành trình ấy. Kẻ đi lang thang là người không định hướng, hoặc người ấy quá vô tư, chẳng buồn bận tâm nghĩ tới, hoặc phải vững tin lắm vào người thốt lên lời hứa sẽ dẫn người ấy đi.
Ngày xưa, Thiên Chúa ngỏ lời với Ápraham, bảo ông hãy bỏ lại mọi sự, chỉ mang theo gia đình và ít sản nghiệp riêng để lên đường. Nhưng đi đâu, làm gì, Thiên Chúa không hề cho ông biết. Tương lai phía trước của ông hoàn toàn mù tịt. Ông chỉ biết là mình cần phải đi, đi theo lời chỉ dẫn của Chúa. Đi tới đâu, Chúa chỉ lối tới đó. Đi tới đâu, con đường sẽ rộng mở tới đó. Không có con đường nào có sẵn phía trước cho ông, chỉ có con đường được tạo ra ngay lập tức khi ông đặt chân xuống đất trong niềm tin kiên vững vào Chúa của mình. Đấy thực sự là một cuộc phiêu lưu, vì vừa đi vừa khám phá, không hề biết gì đến những thuận lợi hay chông gai trước mắt. Cuộc phiêu lưu ấy có thể khiến nhiều người sợ vì các biến cố xảy đến nằm ngoài tầm với của bàn tay. Nhưng nó cũng có thể khiến nhiều người cảm thấy lý thú vì thấy càng bước đi, bao điều diệu kì lại từ từ lộ rõ. Hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác cứ nối đuôi nhau xảy đến. Hành trình phiêu lưu là hành trình của bao điều lôi cuốn.
Tâm trạng của Ápraham cũng hệt như tâm trạng của một người sống đời dâng hiến. Khi quyết định mình có sống đời sống này hay không, một trong những lý do khiến họ băn khoăn là họ không biết tương lai mình thế nào. Quyết định sống đời tu là một quyết định can đảm, vì để bước đi, họ phải bỏ lại đằng sau tất cả, trong khi phía trước thì tối tăm. Họ chẳng biết là mình có an toàn không, có thể đi tới cùng được không, hay nửa chừng lại phát giác ra mình không có ơn gọi. Giả như đứt gánh giữa đường, họ phải quay lại từ đầu, những cơ hội ngày xưa không còn nữa, cuộc đời họ sẽ dang dở hơn, khó khăn hơn.
Thực tế đã có những con người dũng mãnh bước đi như Ápraham và đã khám phá biết bao điều kỳ thú trên hành trình tăm tối này. Giữa bóng tối âm u, họ tìm thấy một bàn tay luôn dang ra đỡ nâng họ. Cứ mỗi lần họ vấp ngã, có ai đó nhẹ nhàng đỡ họ đứng lên. Xung quanh tuy là khó khăn, nhưng bao giờ cũng có một tia sáng soi đường dẫn lối. Mỗi lần họ liều mình, là một chân trời mới lại mở ra, khiến họ không còn sợ hãi nữa. Bước đi trong đời dâng hiến là bước ra khỏi nơi an toàn của mình, như Phêrô bước ra khỏi thuyền để đi trên nước tiến đến với Giêsu. Sự an nguy của người tu sĩ không còn nằm trong tầm kiểm soát của họ nữa. Họ phó mặc mọi sự cho Đấng đã lôi kéo và mời gọi họ đi. Hành trang trên vai của họ không là bạc tiền và châu báu, nhưng là một niềm tin mạnh mẽ vào Đấng họ yêu mến và tôn thờ. Càng bước ra khỏi mình, họ càng cảm thấy phép lạ Chúa rõ ràng hơn, cứ như đang phô diễn ngay trước mắt.
Thế nhưng, không phải lúc nào bàn chân cũng mạnh mẽ tiến bước. Có những khi thập giá đến, đôi bàn chân vẫn có chút ngập ngừng. Ngày đầu mới theo Chúa, chứng kiến Chúa làm phép lạ hóa nước thành rượu tại Cana, các môn đệ hãnh diện vì được làm môn đệ của một bậc thầy vĩ đại như thế. Suốt một khoảng thời gian dài bước theo Giêsu, họ càng lúc càng cảm thấy vui vì Thầy mình vừa tài hoa, vừa quyền năng mà cũng rất lỗi lạc. Họ tin chắc là đời mình sẽ gắn bó với con người này. Họ tự hứa là sẽ theo Thầy mãi mãi. Thế nhưng, khi Thầy vác thập giá lên đồi và chịu chết, họ mỗi người một nơi, ngại ngùng không dám đi thêm một bước nữa để kết hiệp với Ngài. Sau khi Ngài chết, các ông bủn rủn chân tay, thấy tương lai mù tối, chẳng biết làm gì, chẳng biết phải xoay sở ra sao. Quay về với nghề đánh cá, có lẽ đã lâu không thả lưới, nên dù đã vất vả cả đêm, họ chẳng bắt được con nào.
Hành trình theo Giêsu có khi phải trải qua những khoảnh khắc như vậy, khoảng khắc của thử thách, của tôi luyện. Có những lúc Chúa như ẩn mình đi, bỏ họ bơ vơ lạc lõng giữa đời. Do chưa có một đời sống kết hợp thâm sâu với Chúa, họ thấy mình mất phương hướng và chẳng biết phải làm sao. Họ bối rối rồi tự cho là mình đã không còn được mời gọi nữa. Hoặc có khi, Chúa muốn người tu sĩ phải đánh liều thêm một chút nữa, vác cây thập giá nặng thêm tí nữa để cùng lên đồi Canvê với Chúa. Đó là khi lòng họ cảm thấy chao đảo và phân vân. Sẽ không một ai bước theo Giêsu mà không đến một lúc nào đó chết đi hoàn toàn cho chính bản thân mình. Dám bước tiếp và chịu chết cùng Giêsu, chắc chắn sẽ cùng phục sinh với Người.
Hành trình dâng hiến, ấy là hành trình của một cuộc liều mình bước đi, không định hướng nhưng chỉ có một niềm tin. Đó là hành trình của phó thác hoàn toàn cho bàn tay của Chúa.
Pr. Lê Hoàng Nam, SJ
 

Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về

Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về

"Trong cuộc sống này, ai cũng có riêng cho mình những kế hoạch, những dự định riêng, rồi những nỗi lo của cơm, áo, gạo, tiền… mà đôi lúc dường như con người chúng ta không còn có thời gian quan tâm tới những việc, những người xung quanh. Trong dòng đời vội vã đó nhiều người dường như đã quên đi tình nghĩa giữa người với người. Nhưng đã cuộc đời thì đâu phải chỉ trải đầy hoa hồng, đâu phải ai sinh ra cũng có được cuộc sống giàu sang, có được gia đình hạnh phúc toàn diện mà còn đó nhiều mảnh đời đau thương, bất hạnh cần chúng ta sẻ chia, giúp đỡ. Chúng ta đâu chỉ sống riêng cho mình, mà còn phải biết quan tâm tới những người khác, đó. Đó chính là sự “cho” và “nhận” trong cuộc đời này."

Hạnh phúc là một điều rất kì diệu, ta chỉ nhận được nó khi đem nó trao cho người khác. 

Câu chuyện:

Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên “người bạn của sinh viên” vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với học sinh.

Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình.

Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: “Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày.”

Vị giáo sư ngăn lại: “Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc mua vui cho bản thân. Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãy đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao.”
Người sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó.
Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy một đồng tiền. Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày. Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quì xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một món quà đúng lúc, cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn, người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn.
Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: “Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?” Người thanh niên trả lời: “Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: “Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về“.
“Nếu là con chim, chiếc lá,
Thì con chim phải hót ,chiếc lá phải xanh
Lẽ nào vay mà không trả,
Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình”
“Cho” và “nhận” là hai khái niệm tưởng chừng như đơn giản nhưng số người có thể cân bằng được nó lại chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Ai cũng có thể nói “Những ai biết yêu thương sẽ sống tốt đẹp hơn” hay “Đúng thế, cho đi là hạnh phúc hơn nhận về”. Nhưng tự bản thân mình, ta đã làm được những gì ngoài lời nói ? Hơn nữa, khi bạn “cho” đi, bạn có đảm bảo rằng bạn không mong “nhận” về không? Hãy cố gắng sống vì sự tốt đẹp cho người khác bằng hành động chứ không chỉ bằng lời nói và với sự vô tư nhất có thể. Cho nên, giữa nói và làm lại là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Bất cứ ai cũng đã có lần nghe câu nói “cho đi là hạnh phúc” nhưng thực hiện được điều đó chẳng dễ dàng gì. Hạnh phúc mà bạn nhận được khi cho đi chỉ thật sự đến khi bạn cho đi mà không nghĩ ngợi đến lợi ích của chính bản thân mình. Đâu phải ai cũng quên mình vì người khác. Nhưng xin đừng quá chú trọng đến cái tôi của chính bản thân mình. Xin hãy sống vì mọi người để cuộc sống không đơn điệu và để trái tim có những nhịp đập yêu thương.

“Cho” không có nghĩa là khi chúng ta có đầy đủ về vật chất mới có thể giúp đỡ người khác, mà đôi khi chỉ cần một lời hỏi han, một lời động viên đúng lúc để giúp người khác có thêm sức mạnh, niềm tin và nghị lực sống. Các bạn hãy làm một việc gì đó, có thể giúp đỡ một ai đó trong lúc túng quẫn, những xa cơ lỡ vận hay những lúc gặp khó khăn, bạn sẽ nhận được những niềm vui vượt lên cả sự mong đợi. Dù cho sự giúp đó là tiền bạc hay chỉ là một lời động viên an ủi. Bạn sẽ cảm nhận được niềm hạnh phúc tràn ngập từ trong sâu thẳm trái tim mình, hạnh phúc đó đang đến từ chính hành động đẹp đẽ của bạn. Đó là khi người khác gặp khó khăn, bạn luôn chìa tay ra giúp đỡ. Khi người khác có tâm sự, nỗi niềm, bạn luôn là người lắng nghe và luôn sẵn sàng sẻ chia. Khi người khác hạnh phúc, bạn hãy luôn mỉm cười, chung vui với người khác.

Không phải lúc nào “cho” cũng mang lại hạnh phúc cả. Một điều kỳ diệu xảy ra khi nó đúng lúc, đúng việc. “Cho” là không mong được “nhận” lại, không mong người khác sẽ trả ơn lại cho mình vì đã giúp đỡ họ. Thật vậy, nếu như ta đem niềm vui đến cho người khác có nghĩa là đã tạo được cho mình một niềm hạnh phúc. Chúng ta hãy sống hết mình với người khác đi, rồi bạn sẽ đón nhận rất nhiều niềm vui hạnh phúc từ nơi người khác. “Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về”.

Cuộc sống này có quá nhiều điều bất ngờ nhưng cái quan trọng nhất thực sự tồn tại là tình thương. Sống không chỉ la nhận mà còn phải biết cho đi. Chính lúc ta cho đi nhiều nhất lại là lúc ta được nhận lại nhiều nhất. Có ai đó đã từng nói “hạnh phúc là một cái rất kì lạ mà người ta chỉ nhận được khi đem nó cho người khác”, mỗi người chúng ta hãy thử cho đi một cái gì đó, để rồi biến niền hạnh của người khác thành niềm hạnh phúc của chính mình…

“Cho” và “nhận” cũng giống như cặp phạm trù “nhân”, “quả”, trong Triết học. Trên đời này luôn có luật “nhân”, “quả”, “gieo gió thì sẽ gặp bão”, nếu chúng ta biết yêu thương người thì cũng sẽ được yêu thương trở lại, khi chúng ta giúp người khác thì cũng chính là lúc chúng ta tự giúp mình. Khi chúng ta cho đi cũng chính là lúc chúng ta nhận lại, là lúc chúng ta tạo được những điều kỳ diệu nhất của cuộc sống.

Đã là con người thì cũng không ai hoàn thiện cả, vấn đề quan trọng là chúng ta biết sống như thế nào cho xứng đáng với bản chất thật sự của một con người, để không phải thổ thẹn với lương tâm của một con người. Cuộc sống của chúng ta cũng giống như những vết nứt của một chiếc bình, vì vậy chúng ta hãy biết tận dụng những vết nứt đó để cuộc sống của chúng ta có ý nghĩa hơn. Khi nào bạn làm được điều đó, thì cũng chính là lúc bạn nhận lại được niềm vui cho mình.


Bạn ạ! Cuộc đời này là một vòng tròn. Thật ra không có sự bất công nào đối với bạn ở đây hết, có hay chăng sự nhận lại từ người khác chỉ là đến sớm hay muộn với bạn mà thôi và cái quan trọng là bạn có mở rộng lòng mình để nhận nó hay không!Ý nghĩa của cuộc sống nằm ngay trong những giá trị bình thường quanh ta, là tình yêu của mẹ cha, là tình thân của bạn bè, là niềm vui và hạnh phúc khi đối mặt và vượt qua khó khăn, là ước mơ và hi vọng vào ngày mai… Và điều gì nuôi dưỡng tâm hồn ta, xây đắp nên cuộc sống của chúng ta, thì ta cần, nên và phải sống vì chính những điều đó. Và đó chính là sự “cho” và “nhận” trong cuộc sống đấy các bạn à. 

Lạy Chúa Giê-su mến yêu, Chúa đã sống một cuộc đời phục vụ. chúa đã thi thố tình thương của mình trên kẻ lành người dữ. Chúa không phân biệt sang giầu. Chúa luôn ân cần với tất cả mọi hạng người. Chúa đã dạy chúng con nên người cao trọng giữa anh em không phải là quyền bính mình có, mà là thái độ khiêm tốn phục vụ. Chúa đã đến trần gian để phục vụ. Chúa cũng muốn chúng con đừng đòi người khác phục vụ mình, mà là biết sống có ích cho tha nhân.

Thứ Bảy Tuần XXX Thường Niên
Lời Chúa: 
 Lc 14,1.7-11
Khi ấy, †nhằm một ngày Sabbat‡ Chúa Giêsu vào nhà một thủ lãnh các người biệt phái để dùng bữa, và họ dò xét Người. Người nhận thấy cách những kẻ được mời chọn chỗ nhất, nên nói với họ dụ ngôn này rằng:
"Khi có ai mời ngươi dự tiệc cưới, ngươi đừng ngồi vào chỗ nhất, kẻo có người trọng hơn ngươi cũng được mời dự tiệc với ngươi, và chủ tiệc đã mời ngươi và người ấy, đến nói với ngươi rằng: 'Xin ông nhường chỗ cho người này', bấy giờ ngươi sẽ phải xấu hổ đi ngồi vào chỗ rốt hết. Nhưng khi ngươi được mời, hãy đi ngồi vào chỗ rốt hết, để khi người mời ngươi đến nói với ngươi rằng: 'Hỡi bạn, xin mời bạn lên trên', bấy giờ ngươi sẽ được danh dự trước mặt những người dự tiệc.
"Vì hễ ai nhắc mình lên, sẽ phải hạ xuống, và ai hạ mình xuống, sẽ được nhắc lên".

Thứ Năm, 29 tháng 10, 2015

Có thực sự ta yêu?

Có thực sự ta yêu?

tinh yeuĐã không biết bao nhiêu lần ta nghe đến chữ “yêu”. Yêu và được yêu bao giờ cũng là điều ta ao ước. Sống trong tình yêu thương, ta ngập tràn những khoảnh khắc thăng hoa. Ngay tận sâu trong cõi lòng, ta cũng muốn mình yêu, yêu hết mọi người, vì ta biết tình yêu sẽ giải thoát ta khỏi những muộn phiền, buồn bực. Chỉ khi yêu ta mới thấy bình an và có sức mạnh vượt qua tất cả những phong ba của cuộc sống. Ý thức được tất cả những điều này, ta cố gắng xây dựng những tình thân ái với mọi người. Ta cảm thấy vui vì thấy ai cũng hòa nhã với mình và mình cũng chẳng có xích mích gì với ai. Ta có nhiều bạn bè. Những buổi tiệc vui của ta có đầy ắp tiếng cười hân hoan của láng giềng hàng xóm. Ta thậm chí còn không ngại giúp đỡ, hy sinh cho những người khác. Thế rồi, ta an tâm tự nhủ rằng mình đã biết yêu, đã sống trọn vẹn chữ yêu cách tuyệt hảo.
Chúng ta thường bị ru ngủ trong ảo tưởng ấy mà ít khi để ý rằng ta thường chỉ yêu những ai yêu thương mình, tôn trọng mình, thần phục mình, đứng về phía của mình, không gây trở ngại cho mình. Còn người chống đối ta, ghét bỏ ta, gây khó khăn cho ta… cố gắng lắm thì ta cũng chỉ “không ghét” họ thôi, chứ chẳng “yêu” gì cả. Trong nhóm bạn chơi với nhau, những người bạn nào có cùng quan điểm, sở thích, tính cách giống ta, ta thường đối xử với họ tốt hơn và gạt sang một bên những người khác. Ngày hôm trước, ta còn dành cho người này nhiều cảm tình. Ngày hôm sau, người ấy nói hay làm điều gì đó không hợp ý ta, cái nhìn của ta về người đó bỗng dưng đổi khác. Bình thường, ta với người kia chẳng có gì. Nhưng nếu người kia được lòng ai đó hơn, được nhiều người để ý hơn, có được thành công hơn, ta bỗng dưng nổi cơn ghen và cảm thấy bao khó chịu sôi sục trong lòng. Ta có cảm tình tốt với một người, nhưng người này lại đem lòng yêu một người ta không thích. Thế là ta “ghét lây” luôn người mà ta vừa khẳng định là yêu kia…
Thói ích kỷ trong ta vẫn còn đó, lôi kéo ta đến việc chỉ muốn chiếm giữ cho riêng mình mà thôi. Ai cố gắng chiếm giữ điều ta muốn, ta lập tức ghét họ ngay. Sự ghen tuông vẫn còn chế ngự con người ta. Ai có được điều gì ta không có, cũng sẽ không là đối tượng yêu của ta. Cái cao ngạo của ta vẫn còn tiềm ẩn nơi ta. Ta muốn mình phải là nhất, muốn mọi thứ quy về ta, phục vụ ta. Nếu có ai đó trở nên trỗi vượt hơn ta, tình yêu của ta chẳng bao giờ dành cho người ấy. Cái tôi to tướng của ta vẫn còn chiếm đoạt mọi thứ trong ta. Có đời nào ta chịu để mình thua thiệt, chịu thừa nhận mình sai, mình kém cỏi. Ai đụng chạm đến danh dự của mình, buông lời sửa dạy mình, dù lời ấy có đúng đi chăng nữa, cũng sẽ nằm ngoài phạm vi “yêu” của mình thôi. À, hóa ra, ta nghĩ là mình yêu chỉ đơn giản là vì người ta không xâm hại gì đến lợi ích và con người mình. Ta tưởng là ta đã yêu người với con tim quảng đại, nhưng hóa ra là ta chỉ yêu chính ta mà thôi. Còn ích kỷ, ghen tương, kiêu ngạo, còn giữ cái tôi cứng cỏi trong mình, dù có cảm tình tốt với người khác, đó cũng chỉ là một thoáng mong manh của cảm xúc, chứ chẳng thể gọi là yêu theo đúng nghĩa của nó được.
Ai không dám hy sinh, người ấy chưa yêu. Ai chỉ cho đi những gì mình “có”, mà không dám từ bỏ những cái mình “là”, người ấy cũng chưa yêu. Nhưng nếu chỉ là hy sinh cho những người yêu mình, thì vẫn chưa đi đến tận cùng của chữ “yêu” mà Thiên Chúa muốn. Chúng ta tìm thấy dấu chứng về một tình yêu nguyên tuyền nơi Đức Giêsu. Ngài đã xuống thế làm người, rao giảng Tin Mừng rồi chịu chết và phục sinh cho tất cả, không trừ một ai. Ngài ăn uống cả với người giàu lẫn người nghèo. Ngài vào nhà của các bậc chức sắc cũng như những người thu thuế tội lỗi. Ngài ân cần trao ban lời hằng sống của mình cho cả người thương lẫn kẻ ghét Ngài. Ngài xin ơn tha thứ không những cho người đón tiếp Ngài, nhưng còn cho cả những kẻ đang hả hê đóng từng nhát đinh, ghim chặt Ngài vào cây thập giá. Ngài không hề giữ thành kiến về những ai bêu xấu hay vu khống Ngài. Trên thập giá, Giêsu đã đi đến một sự hy sinh tột cùng, là vì tình yêu của Ngài không phải là hời hợt bóng mây, không phải là miệng lưỡi, nhưng là một tình yêu sâu sắc và thực lòng. Đức Giêsu không muốn sống một cuộc sống tầm thường với những trò yêu thương giả tạo. Ngài đã yêu là yêu cho đến cùng, yêu đến khi phải gục đầu xuống.
Một cậu bé kia nuôi một con rùa nhỏ xinh xắn. Hằng ngày, cậu chơi đùa và chăm lo cho nó. Một hôm, cậu phát hiện là con rùa nằm bất động trên sàn, không có dấu hiệu gì của sự sống nữa. Cậu đã khóc lóc rất nhiều. Ông bà, bố mẹ, anh chị thay nhau dỗ dành, nhưng không tài nào khiến cậu thôi khóc và ăn uống trở lại. Cuối cùng, họ đành phải lấy lòng cậu bằng cách đề ra một kế hoạch an táng trịnh trọng cho con rùa. Họ sẽ trang trí căn phòng giống như phòng tang. Rồi sẽ có một cái hòm nhỏ thật xinh xắn để đặt con rùa vào trong. Rồi sẽ có những vòng hoa. Cả nhà sẽ rước hòm con rùa đi một vòng quanh nhà như một hình thức đưa tiễn. Sau đó, bố sẽ đào một cái hố nhỏ trong vườn. Anh sẽ làm một cái bia mộ nhỏ nhắn… Cậu bé thấy hay quá, nên vui vẻ trở lại và không khóc nữa. Khi mọi người chuẩn bị thực hiện những gì đã nói thì bỗng dưng con rùa tỉnh lại. Cả nhà, ai cũng vui mừng vì hóa ra con rùa vẫn còn sống. Họ nghĩ là cậu bé sẽ rất vui, nên nói với cậu. Nhưng trước sự ngạc nhiên của mọi người, cậu bé chẳng có biểu hiện gì là hạnh phúc. Trái lại, cậu còn đề nghị là hãy giết con rùa đi, để kế hoạch “an táng” kia được thực thi vì nó vui hơn.
Tôi đã giật mình khi đọc câu chuyện này. À, hóa ra, cậu bé có yêu quý con rùa đâu. Cậu chỉ yêu những gì làm cậu ta vui mà thôi.
Còn bạn, bạn có thực sự yêu không?

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ
 

Vô Tình

Vô Tình



Có lẽ tình yêu luôn là huyền nhiệm của phận người, nhất là trong tình yêu đôi lứa. Tình yêu tuy rất chung mà lại rất riêng. Chẳng vậy, nhân loại tốn bao giấy mực để viết về nó, để giãi bày kinh nghiệm của chính mình. Với tâm hồn trong sáng và sâu lắng, nhà thơ Puskin đã lý giải huyền nhiệm tình yêu trong bài thơ Vô tình. Nơi khổ thơ đầu, tác giả phác họa bức tranh tình yêu của anh và em:
Vô tình anh gặp em
Rồi vô tình thương nhớ
Đời vô tình nghiệt ngã
Nên chúng mình yêu nhau.
Cuộc gặp gỡ giữa anh và em thật tự nhiên, tự do tới mức vô tình, chẳng hề sắp đặt, tính toán. Tình yêu là thế. Hai con tim gặp nhau và rung động. Cái rung động đầu tiên ấy không mất đi ngay sau cuộc gặp gỡ, mà nó tiếp tục vang lên tiếng nói của mình. Tình yêu chớm nở, rồi lớn lên “vô tình thương nhớ.” Thương nhớ cũng vô tình, thật khó hiểu mà chân thành biết bao!
Kinh nghiệm của tác giả thật gần với kinh nghiệm của Pascal: con tim có lý lẽ riêng của nó. Vâng, tình yêu tuy tự do tới mức vô tình đấy, nhưng nó luôn có lý lẽ riêng. Đó là một lý lẽ rất người: để tình yêu có thể nảy sinh, hai người cần gặp nhau, con tim rung động và thương nhớ. Vậy mà, ngày nay nhiều người dựa vào tự do mà đánh mất cái lẽ tự nhiên của tình yêu: họ yêu mà không gặp gỡ, con tim họ rung động trong ảo tưởng của tính vị kỷ.
Anh và em không chỉ sống cho riêng mình, mà là sống trong đời. Điểm đặc biệt là: cảnh ở câu ba đời vô tình nghiệt ngã và ở câu bốn chúng mình yêu nhau đối nghịch nhau mà lại được tác giả liên kết với nhau như nguyên nhân với kết quả nên. Cặp nghịch lý nghiệt ngã – yêu nhau được liên kết bằng nên làm cho chúng mình vừa không đối nghịch với đời, vừa ở trong đời, và có thể nói là biết ơn đời nữa. Đời nghiệt ngã một cách vô tình không còn là rào cản của chúng mình nữa, mà trở nên một lực thúc đẩy chúng mình yêu nhau. Đây quả là một tình yêu cao thượng và đầy bản lãnh.
Câu nói lửa thử vàng, gian nan thử sức thật thích hợp nơi kinh nghiệm của tác giả. Tác giả rất thật lòng và khiêm tốn khi nhìn nhận đời vô tình nghiệt ngã, một thực tại mà không phải ai cũng có thể chấp nhận, đón nhận. Cách thế anh và emđối diện với những vô tìnhnghiệt ngã, nghiệt ngã cách vô tình của đời không phải là thụ động, không phải là hòa tan, cũng không chỉ là vượt lên, mà là đón nhận thực tại nơi thâm sâu của nó và biến đổi ý nghĩa. Trong nghiệt ngã vô tình của đời, tình yêu vẫn thành tựu. Đây quả là một tình yêu trong trắng vô ngần.
Trong hai câu thơ sau, có một nét tinh tế đến mức dễ dàng bị vô tình bỏ quên. Trong cặp song đối đời – chúng mình, người ta dễ có xu hướng tách chúng mình ra khỏi đời, mà kì thực chúng mình ở trong đời và khi nói tới đời là nói tới chúng mình. Đời vô tình nghiệt ngã, cũng chính là chúng mình vô tình nghiệt ngã, hay cũng chính là mình vô tình nghiệt ngã. Đây là một sự nhận thức về bản thân thật vô cùng sâu sắc. Không có nhận thức này, người ta sẽ không biết nhận trách nhiệm, sẽ không biết tha thứ, cũng như sẽ không sống trong huyền nhiệm yêu nhau.
Chỉ thoáng qua một chút như thế, độc giả phần nào nhận thấy một tâm hồn Puskin phong phú khôn lường như chính huyền nhiệm tình yêu vậy. Vô tình trong kinh nghiệm của tác giả có thể sánh ví như tự do trong kinh nghiệm nhân sinh. Nó vừa giúp gặp, vừa để thương nhớ, mà cũng là nguyên nhân của nghiệt ngã. Ý nghĩa của vô tình tùy thuộc vào cách thế của anh, của em, của chúng mình trong đời.
Vinh Sơn Vũ Tứ Quyết S.J.

Chuyện đời “hợp rồi tan”

Chuyện đời “hợp rồi tan”


chia tayCâu chuyện “hợp rồi tan” nơi nhân tình thế thái, ai trong chúng ta cũng biết, nhưng ít bao giờ chúng ta muốn đón nhận. Ta được Tạo Hóa đặt để trong thời gian, rồi bị dòng đời thay phiên nhau xô đẩy, đến với người này, đụng chạm với người kia, gắn kết với người nọ. Cơ duyên nào cho ta những giây phút ấm áp bên nhau! Số phận nào nỡ cướp mất đi những mật ngọt êm ái. Tiếng còi sân ga, nghĩa trang lạnh ngắt… chẳng bao giờ là điều khiến ta thích thú khi nghĩ về. Chia ly nào cũng để lại trong chúng ta giọt nước mắt. Cắt đứt nào cũng mang đến cho ta những nỗi buồn man mác chẳng có tên. Kiếp sống dương gian này là nơi gặp gỡ, nhưng lại là những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi và mau qua. Nó cho ta hòa quyện với nhiều người, nhưng dường như cũng chỉ có mình ta độc hành với nỗi cô đơn thầm kín. Chẳng ai bước đi cùng ta mãi mãi, chẳng ai có thể thực hiện chuyến lộ trình của riêng ta.
Mở mắt ra, ta thấy mình nằm gọn trong vòng tay nâng niu dịu ngọt của mẹ. Những năm tháng đầu đời chắc là ta không thể nào nhớ nỗi, nhưng những kỉ niệm thời thơ ấu hẳn là điều gì đó chẳng bao giờ phai nhạt trong ta. Nơi gia đình, ta đón nhận và lớn lên trong sự ấm áp của ông bà, cha mẹ, anh chị em yêu dấu. Ngày còn bé, đi đâu, làm gì, ta cũng muốn quay về bên gia đình, để hưởng nếm những bữa ăn ngon, để được vỗ về chăm sóc, được nâng niu chiều chuộng, được bảo vệ che chở. Nếu có một điều ước, ta sẽ ước gì mình luôn nhỏ mãi, để lúc nào cũng được bố mẹ chăm lo từng chút, chẳng phải lo lắng hay bận tâm điều gì. Thế nhưng, đến một lúc nào đó, dù yêu mến vô vàn, ta buộc phải đưa tay chào tạm biệt người thân, cất bước đến một phương trời nào đó xa xôi, tự mình xây đắp cho mình một cuộc sống mới. Ta không muốn xa lìa những gì gắn kết với máu thịt ta. Nhưng cuộc đời không phải lúc nào cũng thỏa đáp điều ta mong muốn. Cất bước lên đường là bỏ lại những kỷ niệm yêu dấu lại đàng sau!
Bờ ruộng đó, hàng tre đó, bờ giếng đó… những gì gắn bó với ta từ thuở nhỏ cũng là điều ta chẳng muốn chia xa. Con sông kia là nơi ta cùng chúng bạn nô đùa mỗi chiều xuống. Con đường lầy lội kia là nơi in dấu chân ta không biết bao nhiêu lần. Những kỷ niệm ta có với đám bạn thân, nơi đầu làng hay nơi sân trường hoa phượng rực đỏ, vẫn luôn mãi là những điều tuyệt vời khó có thể diễn tả ra. Hai đứa chơi với nhau, trải qua với nhau biết bao thăng trầm buồn vui lớn nhỏ. Tưởng là sẽ mãi được ở gần nhau, cười đùa với nhau mãi. Nhưng chiều nay, nơi sân ga đông đúc, ta phải ngậm ngùi tiễn nhau đi. Biết có còn gặp lại không? Thế giới mênh mông thế, biết đi đâu để tìm nhau bây giờ? Con tàu lặng lẽ đi xa, dần dần khuất bóng, để lại trong lòng ta một nỗi niềm nặng nề bâng khuâng đến não lòng.
Bước vào tình yêu, điều ta lo sợ nhất là ngày nào đó phải chia tay nhau. Chia tay khi đã hết yêu thì chẳng có gì đáng nói. Chia tay khi còn mặn nồng sâu sắc mới chính là điều khiến ta đau như xé lòng. Ta luôn cảm ơn Trời vì đã thương vun đắp cho ta một tình yêu, tạ ơn ông tơ bà nguyện đã khéo xe tơ kết chỉ, kết nối trái tim ta với người ta yêu, bởi nhờ đó mà ta có được những tháng ngày quý giá và ngập tràn hạnh phúc cõi Thiên Đàng. Nhưng đâu phải cứ yêu là được ở bên nhau. Cuộc sống này phức tạp hơn ta tưởng! Còn yêu nhau mặn nồng tha thiết đấy, nhưng nó cứ bắt phải xa nhau. Ta như mất đi cả sức sống, như bị ai đó bọp nghẽn con tim. Đến làm chi, gặp gỡ làm chi, yêu nhau làm chi… để rồi phải đứt đoạn quãng đường đi, cho lòng thêm đau và quặn thắt. Nhưng bất chấp ta có than oán thế nào, đau khổ ra sao, ta vẫn phải cam chịu đón nhận nó. Có những chia tay vì sự đời không cho ta đi chung một con đường nữa. Cũng có những chia tay vì bị cái chết phân đôi. Nơi nghĩa trang buồn tẻ, người ra đi có thể được giải thoát, chỉ còn người ở lại là chất chứa bao nỗi niềm trong tim. Di ảnh thì mỉm cười, còn người ở lại thì đầm đìa nước mắt: vì nhớ, vì yêu, vì thèm cái chạm tay, hay một nụ hôn nồng ấm. Nhưng biết làm sao: cuộc đời là thế, chẳng ai thay đổi được nguyên lý “hợp rồi tan” trên chốn dương gian này.
Nghĩ đến những chuyện chia tay, bao giờ ta cũng thấy bùi ngùi vì có cảm giác như mình mất đi cái gì đó thân quen. Trên chuyến xe cuộc đời, ta luôn có cảm giác như mình đang sống tha hương, chẳng nơi đâu là nhà, chẳng bao giờ được hoàn toàn yên nghỉ và thoải mái. Đó là vì ta đã quên đi một câu nói của Đức Giêsu khi Ngài từ giã trái đất để về trời:Này đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế. Cuộc đời  này có thể chia cách ta với mọi sự, nhưng không bao giờ có thể khiến ta và Thiên Chúa xa nhau. Ý thức có Chúa ở bên, ta chẳng bao giờ thấy mình lạc lõng, chẳng bao giờ sợ những cô đơn cho dù chung quanh ta không có ai cảm thông và chia sẻ. Những chia xa trong cuộc đời phải xảy đến vì kiếp sống này là vô thường và tạm bợ. Nhưng trong Chúa, ta luôn tin sẽ có một cuộc tái ngộ vĩnh viễn đến muôn đời. Chỉ cần hướng về tâm là Thiên Chúa, tất cả chúng ta, dù ở nơi đâu, cũng sẽ có một điểm quy kết, nối kết chúng ta lại. Trong Thiên Chúa, dù ở hai phương trời xa tít, ta vẫn thấy mình thật gần gũi nhau và gắn kết với nhau quá chừng. Chuyện đời có “hợp rồi tan”. Nhưng với niềm tin, chúng ta hãy nối vào sau chữ “tan” ấy một chữ “HỢP” khác lớn hơn, bền vững hơn, chắc chắn hơn. Một chữ “HỢP” trên Nước Thiên Đàng trường cửu mà Thiên Chúa dành cho những ai luôn vững tin vào Người.

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ