Thứ Năm, 10 tháng 12, 2015

Sống mùa Thánh Ân

Sống mùa Thánh Ân


Chúng ta đã bước vào Năm Thánh! Vui mừng, hy vọng hay vẫn cứ như thế thôi? Đó là tâm trạng khác nhau của mỗi người! Như thế nào mới gọi là “sống Năm Thánh một cách tròn đầy”? Chúng ta hãy cùng dành ít phút để nhìn lại chính mình!
Cánh Cửa Năm Thánh đã được mở ra, mời gọi tất cả chúng ta cùng tiến vào. Đức Giêsu, là chính Cánh Cửa ấy, đang chờ đợi chúng ta bước qua Ngài và cùng Ngài tiếp nối hành trình dương thế, để đạt đến hạnh phúc quê trời. Lúc này đây, chúng ta đang đứng ở đâu? Nếu chúng ta chỉ đứng ở ngoài để ngóng vào bên trong, xem việc gì sẽ xảy ra, thì vô tình chúng ta đã đẩy mình ra khỏi vòng liên kết của một Chi Thể duy nhất. Và như thế, nguồn mạch nuôi sống chúng ta cũng bị cắt đứt. Nếu chúng ta đang đứng ngay Ngưỡng Cửa với một sự do dự nên hay không nên vào, chúng ta đã để cho những quyền lực thế gian đang lôi kéo chính mình. Cần lắm lúc này một sự can đảm, sẵn sàng giũ bỏ mọi sự trần tục để bước vào! Chắc chắn chúng ta sẽ không hề hối tiếc vì bên trong Đền Thánh là tất cả mọi sự mà chúng ta đang đói, đang khát, đang hy vọng được no thỏa. Hạnh phúc thay ai đã thực sự bước qua Ngưỡng Cửa Năm Thánh! Tâm hồn họ được tràn đầy bình an và vui mừng.
Đức Giêsu, hôm qua, hôm nay và mãi mãi vẫn mở rộng trái tim để ôm ấp cả nhân loại. Lòng thương xót của Ngài không chỉ dừng lại ở những lúc mà chúng ta đón nhận được các ân huệ của Ngài khi chúng ta cầu xin; mà ngay cả khi chúng ta là những tội nhân, những kẻ phản bội, những kẻ đóng đinh Ngài thì Ngài vẫn cứ thương xót. Còn chúng ta, chúng ta có sẵn sàng mở rộng tâm hồn để sự bao dung tha thứ của Thiên Chúa, sự hoán cải chính tâm hồn mình, sự bình an đích thực được tràn ngập trong chúng ta không? Chúng ta càng khóa chặt chừng nào thì tâm hồn chúng ta càng nguội lạnh chừng ấy. Đừng dừng lại bạn ơi! Nếu chúng ta chỉ đứng bên ngoài, chúng ta chẳng thể nào nhận ra Thiên Chúa là ai, lòng thương xót của Ngài như thế nào. Chỉ một chút thời gian thôi, chúng ta có thể nhớ lại tất cả những gì mà mình đã được đón nhận một cách nhưng không và trả lời cho hàng loạt câu hỏi: Vì sao tôi hiện diện trên cõi đời này? Vì sao tôi có thể tồn tại? Vì sao tôi được yêu thương?… Bấy nhiêu đã đủ để chúng ta nhận ra một Thiên Chúa đầy lòng thương xót đã làm gì cho chúng ta. Bấy nhiêu đã đủ để chúng ta cần phải làm gì. Sự quay về của chúng ta trong lúc này là sự cần thiết nhất! Sự quay về ấy sẽ trở nên như một sự hàn gắn sợi dây liên kết giữa Thiên Chúa và chúng ta. Sợi dây ấy có bền, có chặt hay không là nhờ ở lòng thương xót của Ngài và cách sống của chúng ta đấy! Lòng thương xót của Ngài thì không bao giờ thay đổi, lòng thương xót của Ngài thì không bao giờ dừng lại, lòng thương xót của Ngài thì không bao giờ kết thúc. Còn cách sống của chúng ta thì thường thay đổi theo cảm tính, cách sống của chúng ta thì lúc tốt lúc xấu, cách sống của chúng ta thì bất kể ngày mai. Như vậy, liệu sợi dây ấy có bền chặt không? Chắc chắn nó sẽ bền chặt khi chúng ta biết thay đổi cách sống của mình: Sống theo ý của Thiên Chúa. Một khi đã bước vào Cánh Cửa Năm Thánh, tức là cõi lòng chúng ta đã hoàn toàn hướng về Chúa, chắc chắn Ngài sẽ chỉ dạy cho chúng ta cách sống như thế nào. Đó chính là ân huệ lớn nhất mà chúng ta được lãnh nhận khi bước vào Năm Thánh. Ân huệ nhận ra Thiên Chúa là Đấng Hằng Thương Xót và chúng ta là những người con yêu của Ngài. Chúng ta hãy biết làm cho ân huệ ấy ngày một lớn lên để chúng ta càng được yêu nhiều hơn. Đó cũng chính là lời mời gọi cho tất cả những ai đang lưỡng lự ngay Cánh Cửa Năm Thánh! Hãy can đảm lên bạn ơi! Tâm hồn chúng ta càng nhẹ nhàng chừng nào thì càng bình an chừng ấy. Đừng để những gánh nặng của vật chất trần gian hay những mưu toan thế sự làm cho chúng ta trở nên nặng nề, không còn khả năng để bước tới hạnh phúc viên mãn.
Chúng ta hãy sống tròn đầy Mùa Thánh Ân này! Đừng chần chừ trước những gì chúng ta có thể làm được hôm nay để đón nhận phúc lành của Thiên Chúa! Mỗi ngày sống của chúng ta phải được trở nên như lời ca ngợi và tạ ơn Thiên Chúa vì lòng thương xót của Ngài! Từng phút giây của chúng ta phải được trở nên như những chứng từ về tình yêu hải hà của Ngài! Từng nhịp đập, hơi thở của chúng ta phải được trở nên như sự gắn kết giữa chúng ta và Ngài! Có như thế, chúng ta sẽ không bao giờ hối tiếc khi những ngày tháng của Năm Thánh qua đi.
Therese Trần Thị Kim Thoa

Thứ Tư, 25 tháng 11, 2015

Phó thác và Cậy trông

Phó thác và Cậy trông



Chúng ta đang sống trong những ngày cuối của năm Phụng Vụ, là những ngày mà Giáo Hội mời gọi chúng ta sống tâm tình phó thác và trông cậy. Phó thác vì chúng ta không biết trước được ngày giờ của Chúa. Trông cậy vì chúng ta tin rằng chỉ mình Thiên Chúa mới có quyền định đoạt trên cuộc đời của chúng ta.
Tâm tình phó thác là rất cần thiết cho bất cứ Kitô hữu nào. Có thể nói đó là tâm tình đem lại sự bình an và hy vọng cho chúng ta. Phó thác không phải là phó mặc, mà phó thác đòi hỏi Kitô hữu không được phép đặt mình vào tình trạng chờ đợi một cách ù lì, làm biếng. Nói cách khác, phó thác là thái độ luôn có sự cộng tác của Kitô hữu trước mọi sự việc xảy ra hằng ngày mà Thiên Chúa gởi đến. Hay đơn giản hơn, đó là sự cố gắng hết mình của chúng ta trong việc hoàn thành công việc, mặc dù chẳng biết trước kết quả sẽ như thế nào, với tấm lòng hướng về Thiên Chúa và vâng theo ý Ngài. Đây là một đòi hỏi khó khăn, nhưng như vậy mới đúng nghĩa là phó thác.
Tại sao Giáo Hội mời gọi chúng ta sống tâm tình này? Đứng trước những biến cố xảy ra xung quanh chúng ta như thiên tai, chiến tranh, sự xuất hiện nhiều tiên tri giả, nhiều giáo phái… Liệu chúng ta có thể chịu đựng hay đứng vững được không? Chỉ có một tâm tình xứng hợp cho chúng ta lúc này chính là phó thác. Hãy cố gắng vun đắp màu xanh cho thiên nhiên bằng tất cả nổ lực của mình, để giảm đi những thiên tai xảy ra, mà nguyên nhân xuất phát từ những sự trục lợi cá nhân hay sự vô tâm của chính chúng ta. Hãy kiến tạo hòa bình từ những mối quan hệ nhỏ nhất nơi gia đình, làng xóm, bạn bè… để nền hòa bình được lan tỏa rộng hơn trên toàn thế giới. Hãy chuyên tâm lắng nghe lời Chúa và những gì Giáo Hội giảng dạy, để tâm trí chúng ta không bị mê muội trước những kẻ giả hình. Hãy đặt trọn niềm tin duy nhất vào Thiên Chúa là Đấng sẽ giải thoát chúng ta khỏi mọi tai ương, hiểm nghèo. Và trên hết mọi sự, chúng ta hãy cố gắng thực thi tất cả những điều ấy trong tâm tình của một người con hoàn toàn vâng phục theo Thánh Ý. Có như thế, chúng ta mới thực sự bình an và vui mừng.
Tâm tình phó thác giúp cho Kitô hữu càng thêm vững lòng trông cậy Thiên Chúa. Khi đã phó thác, chúng ta ý thức thân phận mỏng dòn và yếu đuối của mình, cần lắm ơn riêng của Thiên Chúa. Thế nên, chúng ta đừng bao giờ ngã lòng trông cậy vào Đấng mà chỉ có mình Ngài mới ban ơn cho chúng ta mà thôi. Có nhiều người cho rằng trông cậy thường đưa đến tình trạng mất thăng bằng, nghĩa là khi con người trông cậy, thì con người không còn khả năng tự mình đứng vững nữa. Hiểu như thế thật lệch lạc! Nên nhớ rằng, con người chúng ta không thể tự mình giải quyết được việc gì nếu không có sự can thiệp của Thiên Chúa; mặt khác, ngay cả khi chúng ta có đủ khả năng để giải quyết, mà Chúa đã không muốn thì nó cũng chẳng thể thành công được. Do đó, trông cậy là tâm tình rất cần thiết cho mỗi Kitô hữu chúng ta. Dù ngay bây giờ, chúng ta đang phải đối phó với tình trạng khủng bố trên toàn thế giới, chúng ta cũng không ngã lòng trông cậy vào lòng thương xót của Thiên Chúa. Chắc hẳn, Thiên Chúa có cách để ra tay cứu vớt những ai hằng trông cậy Ngài.
Hãy phó thác và trông cậy! Chúng ta đừng bao giờ cho phép sự chán nản, buông xuôi đè bẹp tâm hồn chúng ta. Thiên Chúa là Đấng giàu lòng thương xót. Ắt hẳn, Ngài không bao giờ xua đuổi những ai đang nấp dưới bóng cánh Ngài. Xin Ngài nhìn đến chúng con, là những kẻ đặt trọn niềm phó thác và cậy trông nơi Ngài. Xin cho chúng con được nhìn thấy ánh sáng cứu độ của Ngài đang lan tỏa trên thế gian đầy tối tăm này.
Therese Trần Thị Kim Thoa
 

Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2015

Rôma phê duyệt kế hoạch an ninh cho Năm thánh Lòng Chúa Thương Xót

Rôma phê duyệt kế hoạch an ninh cho Năm thánh Lòng Chúa Thương Xót

46976330.cached
Sau những cuộc tấn công ở Paris, an ninh được tăng cường trên khắp Rôma. Điều này gây phiền toái và bất tiện cho nhiều người dân.
Báo động sai do những túi bị bỏ rơi hoặc các va li đã khiến hệ thống tàu điện ngầm phải đóng cửa ở trung tâm. Những sự kiện ấy đã gây khó khăn cho việc đi lại của người dân và buộc một số khách du lịch phải rời khỏi khu vực đặc biệt ở Rôma.
Nicolo D’Angelo, Cảnh sát trưởng ở Rôma nói: “Nếu chúng ta có được một tin nặc danh rằng có một quả bom, tôi nghĩ chúng ta phải có nhiệm vụ tìm ra nó là cái gì … Chúng ta sẽ phải đóng những phần của tàu điện ngầm bao nhiêu lần đây, bởi vì chúng ta không thể dự đoán được những cuộc gọi như vậy.”
Các biện pháp an ninh được tăng cường gần đây trùng với một kế hoạch an ninh có từ trước, sẽ được triển khai tại Rôma trước khi Năm thánh kính Lòng Thương Xót Chúa diễn ra vào ngày 08 tháng 12.
Trong suốt Năm Thánh, các chuyến bay sẽ bị cấm bay qua khu vực cử hành thánh lễ tại Vatican. Việc sử dụng các máy bay do thám cũng bị cấm và cảnh sát tuần tra sẽ tỏa ra từ những con đường của trung tâm Rôma đến các vùng ngoại ô của Rôma.
Có nhiều Camera an ninh hơn, đặc biệt tại các ga tàu điện ngầm. Và an ninh nghiêm ngặt hơn sẽ được triển khai tại sân bay và các điểm du lịch lớn như tại vương cung thánh đường thánh Phêrô và các sân bóng đá.
Franco Gabrielli Đại biểu của Rôma chia sẻ: “Có một bầu không khí lo lắng và đó sẽ gây thêm phiền toái … Không ai phủ nhận rằng nước ta là một mục tiêu … Nhưng thông thường và hầu như mọi lúc, nó không bao giờ là xấu như các nhà phê bình nói.”
Cả nhà chức trách Ý và Vatican đều đồng ý rằng cho đến nay, mọi sự kiện trong kế hoạch nơi chương trình nghị sự sẽ không bị hủy bỏ.
Romereports, 20-11-2015
Chuyển ngữ: Giuse Phạm Đình Ngọc, S.J

Thứ Năm, 19 tháng 11, 2015

Đường đến đỉnh vinh quang

Đường đến đỉnh vinh quang

jesus
Hằng ngày, chúng ta đi lại trên nhiều con đường khác nhau. Mục đích của việc đi lại ấy nhằm đặt chân được đến tiêu điểm mà chúng ta mong muốn. Đôi khi, chúng ta cũng bị lạc đường vì nhiều lý do. Mỗi khi bị lạc, mỗi người chúng ta sẽ có những cảm giác hoặc lo sợ, hoặc bực mình, hoặc tiếc nuối… Cảm giác nào cũng không bình an. Kitô hữu được mời gọi bước trên một con đường duy nhất: Đường về quê trời. Con đường ấy được xây dựng vững chắc bằng chính Thân Mình của Đức Giêsu. Bước vào con đường ấy là bước vào chính Cung Lòng Ngài, là tháp nhập vào Ngài, nên đồng hình đồng dạng với Ngài. Đức Giêsu đã chiến thắng sự chết để phục sinh khải hoàn. Vương quyền và danh dự của Ngài đã được khôi phục: Ngài là Vua trên các vua, thống lãnh mọi sự. Một khi chúng ta được nên một với Ngài, chúng ta cũng được khôi phục quyền làm con, nghĩa là được trở nên nghĩa tử của Vua Giêsu. Chúng ta đừng chần chừ nữa! Hãy bắt đầu cuộc hành trình của mình trên con đường Giêsu – đường đến đỉnh vinh quang.
Hành trình thứ nhất: Phép rửa trong Chúa Thánh Thần
Kitô hữu đã được chịu phép rửa để thuộc về Chúa Kitô. Phép rửa ấy hầu như được thực hiện khi chúng ta lọt lòng mẹ. Do đó ý thức được ý nghĩa của phép rửa còn rất non kém. Nhiệm vụ của cha mẹ đỡ đầu cũng không được chu toàn. Cần lắm thay sự hoạt động của Chúa Thánh Thần nơi mỗi người chúng ta để phép rửa được thành hiện thực. Điều đó đòi hỏi mỗi Kitô hữu phải gắn bó liên lỉ với Chúa Thánh Thần.
Chúng ta sống được là nhờ hơi thở mà Chúa Thánh Thần ban cho. Chúng ta hoạt động hằng ngày dưới sự điều khiển của não bộ do chính Chúa Thánh Thần tác động. Chúng ta thể hiện tình cảm bằng trái tim mà Chúa Thánh Thần trao ban. Chúng ta được hướng lòng, vươn tới những điều thiện hảo là do chính tiếng nói lương tâm mà Chúa Thánh Thần là tác giả. Trên hết mọi sự là sự hiện diện của Ngài trong từng biến cố của mỗi Kitô hữu. Nếu chúng ta có làm điều gì sai trái với lương tâm tức là chúng ta đã gạt Chúa Thánh Thần ra khỏi cuộc sống của mình. Chúa Thánh Thần để cho chúng ta sự tự do quyết định. Làm sao để biết được quyết định nào thuộc về Thiên Chúa hay quyết định nào thuộc về ma quỷ? Chúng ta chỉ có thể biết được khi gắn bó hoàn toàn với Chúa Thánh Thần. Gắn bó trước hết là sự cầu nguyện liên lỉ. Không phải là cầu nguyện chỉ để xin điều này hay điều khác theo ý mình, mà chúng ta hãy tha thiết cầu xin Chúa Giêsu ban Chúa Thánh Thần cho chúng ta. Khi có Chúa Thánh Thần, chúng ta chẳng lo sợ chúng ta sai đường.
Hãy nhìn lại một ngày sống của bạn! Mỗi sáng, bạn có thói quen thức dây vào một thời điểm cố định. Dù có đặt báo thức hay không thì cứ đến giờ đó bạn phải thức dậy. Người ta cho là chiếc đồng hồ sinh học trong cơ thể bạn đã điều khiển hoạt động này của bạn. Vậy, bạn sẽ giải thích thế nào khi có những ngày bạn thức dậy muộn hơn mà hoàn toàn không phải vì lý do bạn mệt hay bạn thiếu ngủ? Như vậy, chẳng thể khẳng định rằng hoạt động này của bạn được điều khiển bởi cái gọi là đồng hồ sinh học được. Việc bạn thức hay bạn ngủ hoàn toàn được điều khiển bởi Chúa Thánh Thần. Càng gắn bó với Ngài, bạn càng có kinh nghiệm nhiều về điều ấy. Thế nên, chúng ta hiểu được câu nói của tiên tri Isaia: “Mỗi sáng, Người đánh thức tôi, Người thức tỉnh tai tôi, để nghe lời Người giáo huấn” (Is 50, 4). Hơn nữa, chúng ta có biết bao việc phải giải quyết trong một ngày. Nhiều người thường bắt đầu cảm thấy rối tung khi có phát sinh thêm nhiều sự việc khác thường. Dễ dàng để chúng ta có một sự so sánh giữa hai trạng thái của hai con người: Một đàng thì quay quắt, còn một đàng thì bình thản. Một đàng không biết sẽ phải bắt đầu từ đâu và một đàng thì suy xét giải quyết từng sự việc một. Một đàng thiếu vắng Chúa và một đàng theo sự hướng dẫn của Chúa. Não bộ của chúng ta tự nó không thể bồi bổ sự sáng suốt hay thông minh. Chỉ có Chúa Thánh Thần mới ban cho chúng ta điều ấy. Đành rằng ngày nay khoa học đã tìm mọi cách từ việc ăn uống cho đến luyện tập, thậm chí dùng mọi biện pháp để bồi bổ trí não ngay từ lúc trẻ vừa được hoài thai trong lòng mẹ; thế nhưng đó chỉ là một phần nhỏ trong việc cộng tác vào chương trình sáng tạo của Thiên Chúa. Tất cả là do sự điều khiển của Chúa Thánh Thần. Vì lẽ đó, Kitô hữu càng gắn bó nhiều với Chúa bao nhiêu thì càng thấy bình an bấy nhiêu. Bình an vì mọi việc chúng ta làm đều là sự quan phòng của Thiên Chúa. Bình an vì chúng ta đang theo sự hướng dẫn của Ngài. Bình an vì chúng ta tin chắc chúng ta ở trong đường lối của Ngài.
Nghiệm qua một ngày sống như thế, chẳng có lý do gì để chúng ta gạt Chúa Thánh Thần qua một bên được. Chúng ta hãy biết nài nỉ Ngài để Ngài ở lại với chúng ta như các tông đồ khi xưa đã sẵn sàng mở tung cánh cửa, là rào cản của mọi nỗi lo sợ, để bước vào con đường Giêsu. Các Ngài đã đón nhận phép rửa trong Chúa Thánh Thần là thế!
Hành trình thứ hai: Dưỡng nuôi linh hồn
Chúa Giêsu đã sinh chúng ta qua sự phục sinh của Ngài và cho chúng ta được sống bằng chính Thịt Máu Ngài. Của ăn Ngài ban cho chúng ta không như những thức ăn dễ bị hư nát ở trần gian này, mà đó là chính Ngài. Ngài muốn con cái của Ngài phải trở nên như Ngài, phải làm một với Ngài và phải có được sự sống trường tồn cùng Ngài. Vậy mà đã nhiều lần, chúng ta đã thờ ơ với ân huệ cao quý này.
Nhiều bạn trẻ ngày nay xem việc dự lễ và đón rước Mình Thánh Chúa hằng ngày là việc của những ông già, bà lão, những người vô công rỗi nghề… Các bạn có thể dành cả hai mươi bốn giờ để ăn, ngủ, làm việc với facebook; nhưng dành thời gian một tiếng cho Chúa là không thể. Tất cả đều xuất phát từ lý do duy nhất: Đức tin.
Chẳng dễ dàng để chúng ta rước một tấm bánh nho nhỏ với một niềm xác tín: Tôi đang được nuôi dưỡng bởi chính Mình Chúa Giêsu. Nhiều khi, chúng ta lên rước lễ như một thói quen, như một sự “ăn chắc mặc bền” và cũng có khi vì những lý do tế nhị khác nữa. Buồn thay, những giây phút vô cùng linh thiêng ấy lại bị tục hóa bởi nhiều nguyên nhân khác nhau! Có bao giờ chúng ta đặt mình trong tâm tình của một người con đang đói khát, chờ đợi miếng ăn từ tay mẹ? Dường như chúng ta chưa bao giờ ý thức được điều ấy. Quả thật, chúng ta đang sống trong tình trạng đói khát. Đói khát tình yêu vì chúng ta đã không đến với nhau cách chân thật. Đói khát hạnh phúc vì chúng ta không biết xây dựng bằng cách nào. Đói khát niềm vui vì chúng ta chỉ biết gieo nỗi buồn. Đói khát công bằng vì chúng ta luôn cư xử bất công. Đói khát chân lý vì chúng ta luôn làm điều gian ác. Đói khác thiện hảo vì chúng ta luôn gian tà… Tất cả những thứ đói khát ấy không thể nào được nuôi dưỡng bởi của ăn trần gian được. Chỉ có Thiên Chúa mới làm cho chúng ta no thỏa mà thôi.
Tôi có một kinh nghiệm về sự biến đổi của mình kể từ lúc tôi ý thức việc rước lễ hằng ngày. Cũng như bao người khác, tôi nghĩ rằng đi dự lễ là phải rước lễ, cũng giống như đi dự tiệc là phải ăn tiệc. Mặt khác, tôi cũng cho rằng việc rước lễ là việc chắc ăn nhất cho sự ra đi bất ngờ của mình. Thế nên, tôi cảm thấy đời sống thiêng liêng của mình chẳng có gì khá hơn dù tôi đi dự lễ hằng ngày. Tình cờ hôm ấy, sau khi rước lễ về, dù với thái độ cung kính nhưng đầu tôi đầy những nghi nan: Sao Chúa lại hiện diện trong tấm bánh bé nhỏ này được nhỉ? Ý nghĩ ấy đã quay quắt tôi cả ngày hôm ấy mãi cho đến sáng hôm sau. Tôi đến nhà thờ sớm hơn mọi ngày, tôi quỳ đó, lòng trống rỗng chẳng biết thưa gì với Chúa. Chợt một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi: Chúa làm được mọi sự và có quyền trên mọi loài. Khi Ngài làm được mọi sự thì việc Ngài hóa thân trong chiếc bánh bé nhỏ có gì là khó đâu. Ngài có quyền làm điều ấy để biểu lộ tình yêu của Ngài. Tôi nhận ra rằng: Ngài đã chọn cách khiêm hạ nhất để dưỡng nuôi tôi. Đó là cách Tự Hủy Chính Mình. Lòng tôi trào dâng một niềm cảm xúc dạt dào: Sao tôi lại được Chúa yêu thương đến thế? Đó là lần đầu tiên trong đời, tôi thực sự khao khát Ngài. Và cũng từ lúc ấy, tôi được lớn lên trong tình yêu của Ngài.
Mình Máu Thánh Chúa là lương thực nuôi sống linh hồn chúng ta. Điều ấy có hiện thực hay không còn tùy thuộc vào sự đón nhận của bạn nữa. Một khi bạn ý thức được tầm quan trọng thì chắc chắn bạn sẽ từng bước cảm nhận được tình yêu của Chúa. Không chỉ dừng lại ở đó, bạn sẽ được nuôi lớn lên trong chính tương quan với Ngài. Tương quan ấy sẽ tạo nên kết quả tuyệt vời là được trở nên đồng hình, đồng dạng với Ngài. Thế nên, việc rước lễ hằng ngày là rất quan trọng. Đó là con đường duy nhất để chúng ta được nên một với Đức Giêsu. Nên một với Ngài rồi thì Ngài ở đâu, chúng ta sẽ ở đó với Ngài.
Chúng ta được mời gọi bước trên hai hành trình này để tiến về quê trời. Có Chúa Thánh Thần, chúng ta sẽ được hướng dẫn. Có Chúa Giêsu, chúng ta luôn được no nê. Như vậy, việc tiến về nhà Cha chẳng còn khó khăn nữa. Quan trọng là chúng ta có thực sự mở lòng để Chúa ở trong ta và ta sẵn sàng vâng theo ý Ngài hay không. Điều đó là quyết định của chúng ta đấy!
Therese Trần Thị Kim Thoa
 

Thứ Ba, 17 tháng 11, 2015

Đừng đọc lá số tử vi của bạn, nhưng hãy nhìn vào Chúa Giêsu!

Đừng đọc lá số tử vi của bạn, nhưng hãy nhìn vào Chúa Giêsu!

Khi cảm thấy Đừng-đọc-lá-số-tử-vi-của-bạn,-nhưng-hãy-nhìn-vào-Chúa-Giêsu!cấp thiết phải kiểm tra lá số tử vi của mình, bạn hãy chuyển ánh mắt vào Chúa Giêsu. Đây là lời khuyên nhủ của Đức Giáo Hoàng Phanxicô khi ngài đảm bảo rằng một ánh mắt hướng về Chúa “sẽ giúp ích cho chúng ta tốt hơn nhiều” so với ông thầy bói.
Đức Giáo Hoàng nói điều này trước khi đọc kinh Truyền Tin trưa với những người quy tụ tại Quảng trường Thánh Phêrô ngày Chúa nhật gần cuối cùng của năm phụng vụ.
Các bài đọc phụng vụ của mùa thường niên này tập trung vào thời kỳ cánh chung, như bài Tin mừng trong chương 13 của thánh sử Mác-cô.
Mặc dù có những “yếu tố khải huyền” trong bài đọc, nhưng Đức Thánh Cha đã giải thích rằng “những đoạn này không phải là phần thiết yếu của sứ điệp.”
“Điểm cốt lõi xung quanh chúng là lời của Chúa Giêsu xoay quanh chính Người, mầu nhiệm con người của Người, và cái chết và sự phục sinh của Người, và ngày Người lại đến trong thời cánh chung. Mục tiêu tối hậu của chúng ta là lần gặp gỡ với Chúa Phục Sinh.”
Đức Giáo Hoàng đề nghị rằng, chúng ta thường thấy một thực tế là: “Sẽ có một ngày mà tôi đối diện với Thiên Chúa”. Ngài nói rằng điều quan trọng không phải là biết khi nào hoặc làm thế nào thời cánh chung sẽ đến, nhưng tốt hơn là “chính chúng ta hãy chuẩn bị sẵn sàng.”
Bài học từ cây vả mà Chúa Giêsu đưa ra cho chúng ta trong Tin Mừng hôm nay, dạy chúng ta phải “nhìn về những ngày hiện tại của chúng ta với một viễn cảnh của niềm hy vọng.”
Hy vọng là một nhân đức thật khó khăn để sống. Đức Thánh Cha ý thức khi đề cập đến nó như là “những nhân đức nhỏ nhất, nhưng lại mạnh nhất”. Nhưng “hy vọng của chúng ra có diện mạo của Đấng Kitô Phục Sinh đầy quyền uy và vinh quang lớn lao”. Và điều này sẽ thể hiện tình yêu của Người vốn chịu đóng đinh và hiển dung trong sự Phục sinh.”
Điểm then chốt
Đức Thánh Cha nói rằng chiến thắng của Chúa Giêsu vào thời cánh chung “sẽ là vinh thắng của thập giá.” Và ngài nói chỉ có một sức mạnh chiến thắng: “Hy sinh chính mình vì tình yêu của tha nhân, trong việc noi gương Chúa Kitô”. Điều này “là điểm mấu then chốt giữa muôn vàn biến động của thế giới.”
Chúa Giêsu chính là “điểm đến của cuộc lữ hành trên dương thế của chúng ta”, nhưng Người cũng là “sự hiện diện liên lỉ trong cuộc sống của chúng ta”. Đức Giáo Hoàng tiếp tục nói rằng “Chúa đang ở bên cạnh chúng ta; Người cùng đi với chúng ta; Người yêu thương chúng ta vô ngần.”
“Người muốn hướng dẫn các môn đệ trong mọi thời đại ra khỏi sự hiếu kỳ về ngày tháng, dự đoán, xem tử vi, và hãy chú tâm vào ngày hôm nay của lịch sử.”
Trong bối cảnh này, Đức Giáo Hoàng hỏi: có bao nhiêu người trong chúng ta đọc lá số tử vi của mình mỗi ngày?
Đức Thánh Cha nói rằng “Khi chúng con cảm thấy thích đọc tử vi của mình, thì hãy nhìn vào Chúa Giêsu đang ở với chúng ta là ai. Đó quả là tốt hơn và sẽ giúp ích cho chúng ta nhiều hơn.”
“Chúa nhắc chúng ta là mọi thứ rồi cũng qua đi. Chỉ Lời Người mới là ánh sáng soi dẫn vững chắc cho hành trình của chúng ta. Người luôn tha thứ cho chúng ta vì Người ở bên cạnh chúng ta. Chúng ta chỉ cần nhìn vào Người và Người biến đổi trái tim của chúng ta. Xin Mẹ Maria giúp chúng ta tín thác vào Chúa Giêsu vốn là nền tảng vững chắc cho cuộc sống chúng ta, và hãy kiên tâm với niềm vui trong tình yêu của Người.”
(ZENIT, 15-11-2015)
Chuyển ngữ: Giuse Phạm Đình Ngọc, S.J.
 

Thứ Hai, 16 tháng 11, 2015

Câu Chuyện Cảm động Về Nghề Giáo

Câu Chuyện Cảm động Về Nghề Giáo

Tôi là một học sinh… không dạy nổi. Tất cả các thầy cô giáo đã dạy tôi đều nhận xét như vậy với ba mẹ tôi. Chưa có lớp học nào chịu thu nhận tôi quá một tháng. Mẹ tôi khóc. Bố thở dài: thằng này vậy là coi như xong...

Chuyển qua trường mới. Nhìn sơ qua học bạ, thầy hiệu trưởng đã muốn đuổi tôi đi nhưng nể tiếng ngoại tôi là giám đốc ty giáo dục cũ, thầy đành nhận. “Tôi sẽ xếp em vào lớp thầy Tiến”.

Thầy dạy lớp tập hợp toàn học sinh cá biệt của trường. Ngày đầu tiên vào lớp, bố đích thân dẫn tôi đến “trao tận tay thầy”. Tôi lén quan sát “đối thủ” của mình. Thầy gầy gò, mang cặp kính gọng đen nặng trịch, mắt nhướng lên nhìn sát mặt tôi “A, con trai, để xem thầy làm được gì cho con không, khá đây”. Thầy xếp tôi ngồi với một con nhóc tóc tém mặt mũi lanh lẹ. Nó khẽ hích vào vai tôi giành chỗ ngồi rộng hơn. Tôi đành chịu vậy, chưa bao giờ tôi đánh con gái cả. Thầy thắng tôi 1-0 rồi.

“Thầy biết tại sao em dây mực vào áo bạn”, thầy nói với tôi khi Tú còm mếu máo mách chuyện. Sao ông ấy lại biết nhỉ? Mình đã khai gì đâu. Trước đây, mỗi lần tôi dây mực vào hầu hết các trò trong lớp các cô đều hỏi tại sao, các thầy thì ngay lập tức thi hành hình phạt. Bao giờ tôi cũng bịa ra một chuyện mà mình là nạn nhân. Tôi mặc sức bịa dù chẳng ai tin. Tôi cũng chẳng quan tâm hình phạt là gì và có ai tin hay không. Vậy mà hôm nay thầy bảo là thầy biết. Ngạc nhiên hơn là thầy chẳng phạt tôi gì cả. Thầy chỉ nhỏ nhẹ bảo tôi: “Lần sau em nhớ cẩn thận hơn”. Mấy hôm sau nữa tôi lại vẩy mực lên áo 3 nạn nhân nữa. Thầy vẫn bảo biết rồi và không phạt. Tôi đâm chán trò vẩy mực cũ rích chẳng ấn tượng này. 
Tuyen tap truyen ngan hay va xuc dong ve thay co ngay 20/11Câu chuyện cảm động về thầy
Thời ấy chúng tôi đứa nào cũng mang kè kè tấm bảng và mấy mẩu phấn. Ra chơi, tôi gom hết phấn ném vào lũ con gái nhảy dây trước sân. Hết buổi học tôi xô lũ bạn ngã dúi dụi, chạy ngay ra cổng trước. Đứa nào xấu số đi qua chỗ tôi đều bị tịch thu hết phấn thừa. Hôm sau thầy gọi tôi lên phòng họp. Thầy mở tủ ra, ấn vào tay tôi hộp phấn to đùng mà không nói gì. Tôi xấu hổ quay mặt đi tránh ánh nhìn của thầy. Tôi nhớ mình đã lì mặt ra như thế nào khi cô giáo cũ mắng tôi, hôm sau tôi càng lấy phấn nhiều hơn nữa. Vậy mà khi cầm hộp phấn thầy cho trong tay, tôi thấy xấu hổ quá chừng. Ôm hộp phấn lên trả cho thầy, tôi lí nhí: “Lần sau em không làm thế nữa”. Thầy mỉm cười bảo: “Em ngoan lắm!”.

Lần đầu tiên tôi được người lớn khen ngoan. Tôi nằm nghĩ cả đêm. Từ nay mình sẽ ngoan mãi, để không ai mắng mình nữa.

Nhưng ngoan chưa chắc đã giỏi. Quả thật tôi đúng với trường hợp ấy. Tôi có thể bắn bi, chơi bắn bàng cả ngày không chán. Nhưng hễ cứ ngồi vào bàn học là tôi chán ngay. Ba mẹ có đánh, có mắng thế nào cũng chịu. Môn toán còn đỡ, có tí gì dính đến văn chương là tôi mù tịt.

Vào học được một tháng, tôi thấy thầy đạp xe qua nhà. Chiếc xe của thầy chẳng biết trước đây sơn màu gì, giờ chỉ còn trơ ra màu gỉ sét xấu xí. Thầy vào nhà, ba mẹ tôi đều đi vắng cả. Ngó qua căn nhà tồi tàn của tôi, thầy hẹn ngày mai quay lại. Tôi lo hết cả một ngày. Chẳng biết mình làm gì sai. Hôm sau thầy đến. Thầy đứng luôn ngoài sân “bàn chuyện” với ba tôi.

Thầy bảo cần một người đọc và ghi chép lại tài liệu giúp thầy. Nhất thiết phải là chữ trẻ con. Thầy đang nghiên cứu gì đó. Ba mẹ tôi mừng rỡ vì không phải khản cổ quản tôi nửa ngày không đến trường. Tôi vùng vằng mãi mới chịu đến nhà thầy. Thầy ở một mình. Ngoài giá sách ra cũng chẳng có gì đáng giá. Mỗi ngày một buổi, tôi gò lưng ghi chép lại những gì đọc được.

Thầy bắt tôi viết những dòng cảm nhận ngắn sau mỗi tác phẩm. Sau đó tôi đọc to lên và thầy chỉnh sửa những điều tôi nghĩ lệch lạc, thêm vào một số ý. Thỉnh thoảng thầy bảo tôi dừng ghi, chuyển qua tính toán giúp thầy vài việc. Tôi về nhà cố luyện cách tính toán sao cho nhanh nhất để không bị mất mặt trước thầy. Dần dần, kiến thức “tự nhiên” đến với tôi lúc nào không biết. Lần đầu tiên cầm tờ giấy khen của tôi trên tay, mẹ tôi đã khóc, khóc to hơn lúc tôi bị đuổi học. Ba tôi thì chẳng nói gì, chỉ gật gù cười.

Năm học qua đi nhanh chóng. Tôi nghỉ hè vẫn không quên đọc và ghi chép lại một chồng sách cao ngất ngưởng thầy giao trước khi nghỉ học. Ngày khai trường, tôi tìm mãi vẫn không thấy thầy đâu. Linh tính điều không hay, tôi bỏ cả buổi lễ chạy đến nhà thầy. Căn nhà trống hoác. Bác hàng xóm nghe chó sủa ran chạy sang xem xét. “Cậu là Phong hử?”. “Dạ”. “Thầy Tiến gửi cái này cho cậu. Thầy ấy bảo chuyển vào Nam ở với con trai”. Tôi vội vàng mở ra, bức thư rất ngắn. “Thầy mong em cố gắng học thật tốt. Em luôn là học trò ngoan của thầy”.

Mười năm qua đi, tôi mới hiểu hết những gì thầy muốn nhắn. Có những điều không hay nhưng không thể thay đổi bằng sự giận dữ. Tình yêu thương và sự sáng tạo mới là thứ giúp bạn thay đổi mình, thay đổi mọi người.

Cảm ơn thầy với phương pháp dạy đặc biệt đã giúp em trưởng thành. Cám ơn Thầy của em! 


Xem thêm tại: http://tin.tuyensinh247.com/tuyen-tap-truyen-ngan-hay-va-xuc-dong-ve-thay-co-ngay-2011-c33a13916.html#ixzz3regz6i6B

Thứ Bảy, 14 tháng 11, 2015

Viết cho những bà bầu nhí bỏ thai!

Viết cho những bà bầu nhí bỏ thai!

Em thân mến,Viết-cho-những-bà-bầu-nhí-bỏ-thai!
Làm mẹ là một thiên chức ca cả của bất kỳ người phụ nữ nào. Tuy nhiên, hẳn là bào thai em từng cưu mang lại gây cho em và gia đình nhiều hoang mang lo lắng! Em phân vân nên giữ hay phá bỏ đứa con mình đang cưu mang? Đồng cảm với tình cảnh của em, tôi muốn chia sẻ với em chút tâm tư của mình.
Em từ An Giang lên T.p HCM (1) để giải quyết cái thai hơn 3 tháng trong bụng. Một thiếu nữ miệt vườn mới 15 tuổi chưa sẵn sàng cho thiên chức làm mẹ. Vì thế, em và gia đình tìm đến bệnh viện để được tư vấn cho phá thai. Ký xong giấy tờ giết bỏ con mình, em đã òa khóc như một em bé không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình. Em có vui khi được mẹ và tư vấn viên ủng hộ em nạo hút thai!? Chắc em không muốn, vì đó là lỗi với con, tội với Trời. Em biết không, dù phá thai vì bất cứ lý do gì cũng khiến cho lương tâm người mẹ rối bời ray rứt.
Mẹ em nói đúng khi cho rằng em chưa đủ tuổi, còn cả tương lai học hành phía trước. Vậy mà vì tình yêu dại khờ của tuổi học trò, em trót để bụng mang dạ chửa. Vì thai đã lớn không thể uống thuốc gây sẩy thai tự nhiên, nên em được chỉ định hút thai. Hút thai là từ mỹ miều để nói về hành động kinh hoàng giết chết một thai nhi! Hơn nữa, nó còn để lại những tai biến có thể gặp của nạo hút thai như nhiễm trùng, băng huyết, thủng tử cung, dính buồng tử cung gây vô sinh, vô kinh về sau… Đáng tiếc là mẹ em tuy bối rối nhưng lại kiên quyết bỏ thai của em. Em thay váy vào phòng thủ thuật với dòng nước mắt lưng tròng vì sợ!
Câu chuyện buồn của em và gia đình em cũng là nỗi đau thương của nhiều thiếu nữ muốn phá bỏ thai. Với tôi, em thật đáng thương và đáng trách. Thương vì bước lầm lỡ tai họa của em và trách vì em và gia đình không can đảm đương đầu bảo vệ sự sống. Có khi “bà bầu nhí” không muốn bỏ con nhưng áp lực của chính gia đình quá lớn đẩy con mình đến chỗ giết một mầm sống. Em và gia đình em ơi! Ngoài giải pháp phá thai, chúng ta có cách nào cứu lấy sinh linh vô tội là con cháu của mình không? Có cách nào để một hài nhi được mở mắt chào đời không? Với tình yêu, lòng can đảm và tôn trọng sự sống, chắc chúng ta sẽ tìm thấy giải pháp cho mẹ tròn con vuông, em nhỉ!
Em biết không, nếu đâu đó có vài chục hay vài trăm người bị sát hại, thì cả thế giới đều lên án gắt gao. Đằng này, theo Bộ Y tế mỗi năm có khoảng 70.000 ca phá thai ở lứa tuổi vị thành niên, thanh niên chưa lập gia đình, chẳng lẽ không ai đau xót sao!? Với em và gia đình, tôi hiểu rằng đau lắm, xót lắm!
Là người có lương tâm và tình yêu sự sống, mong những bà bầu nhí và gia đình đừng giết chết con cháu mình, tội lắm! Sai lầm của em có thể sửa chữa bằng con đường hoán cải lương thiện chứ không thể tiếp bước bằng một hành động bạo tàn: nạo phá thai, em nhỉ!
Tôi cầu chúc cho em và gia đình sớm được bình an! Hãy thắp cho đứa con vô tội mình vừa giết bỏ một nén hương xin lỗi và nguyện cầu. Cầu mong cho những bạn trẻ khi trót mang thai đừng vì bất cứ áp lực hay lý do nào mà giết bỏ đứa con vô tội của mình. Để một ngày nào đó, người phụ nữ được hạnh phúc trong thiên chức làm mẹ, em nhé!
Giuse Phạm Đình Ngọc, S.J.